Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

Hội đồng Giám mục để làm gì?

Hội đồng Giám mục để làm gì?

Cho đến giờ này, chưa hề có ai, kể cả các vị khoa bảng trong HĐGM/VN chứng minh được là Lê Thiên đã sai. Mà nếu Lê Thiên không sai, thì quả là HĐGM/VN đã không chu toàn bổn phận của mình theo đòi hỏi của Giáo luật. Thế thì chẳng có gì quá đáng nếu ta thẳng thắn đặt câu hỏi : Hội Đồng Giám Mục để làm gì?

Thêm một Đại hội các Giám mục

Đại hội lần thứ XI của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGM/VN) khai mạc ngày 04-10-2010 tại Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo phận Tp. Hồ Chí Minh và kết thúc ngày 06-10-2010. Qua hôm sau, ngày 07-10-2010 ta đã có thể đọc Biên bản của Đại hội, cũng như Thư HĐGM/VN gửi cộng đồng Dân Chúa. Đến ngày 09-10-2010 lại có bài Đức cha Nguyễn Chí Linh, Phó Chủ tịch HĐGM/VN trả lời ông Gia Minh, biên tập viên đài Á châu tự do.

Bối cảnh của Đại hội lần này

Đọc hai văn kiện vừa nói trên đây, cũng như nghe bài trả lời phỏng vấn của Đức cha Phó Chủ tịch HĐGM/VN, ta có cảm tưởng Giáo Hội Việt Nam đang trong thời kỳ bình an vô sự, “bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng”. Nhưng bất cứ ai theo dõi tình hình, đặc biệt qua các bài viết trên mạng, đều biết chắc rằng : mọi chuyện không êm xuôi như vậy. Biến cố đầu tiên gây kinh ngạc, hẳn là cuộc lễ tấn phong cha Nguyễn Năng làm giám mục Phát Diệm ngày 08-09-2009, cách đây hơn một năm, với cả rừng biểu ngữ bày tỏ lòng ngưỡng mộ, yêu mến, tin tưởng, gắn bó đối với Đức Tổng Giám mục Hà Nội, Giu-se Ngô Quang Kiệt. Hơn bất cứ ai, các vị giám mục khi tiến lên lễ đài không thể không thấy các biểu ngữ tung hô Đức Tổng Kiệt. Sự việc này lại tái diễn, lần này ngay tại nhà thờ Chính Toà Hà Nội ngày 07-05-2010, cách đây chỉ mới hơn 05 tháng, nhân lễ nhậm chức Phó Tổng Giám mục Hà Nội của Đức cha Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn. Sự việc đã được đoán trước, nên Ban tổ chức đã phải ra thông báo căn dặn mọi người đi tham dự thánh lễ “đừng mang theo những gì không cần thiết” (!). Thế nhưng bất chấp các lời dặn dò đó, cả rừng biểu ngữ tung hô Đức Tổng Kiệt cùng với những hình chân dung phóng to của ngài được nhiều người đeo trước ngực, tất cả đã tràn ngập quảng trường nhà thờ lớn Hà Nội, đến nỗi đoàn đồng tế thay vì trang trọng đi vào cửa chính, đã phải len lỏi đi vào cửa hông, và sau thánh lễ thì âm thầm rút lui theo cửa hậu. Một chuyện chưa từng xảy ra trong suốt lịch sử mấy trăm năm đạo Công Giáo tại Việt Nam !

Ghi nhận của Phó Chủ tịch HĐGM/VN

Ngay tại cuộc lễ này, nhìn lại các sự việc trong thời gian qua, chứng kiến những gì đang diễn ra ngay tại buổi lễ, Đức cha Nguyễn Chí Linh, Phó Chủ tịch HĐGM/VN đã nhận xét cách thẳng thắn : “Điểm tích cực đầu tiên là mọi thành phần Dân Chúa đã có cơ hội nói lên nguyện vọng của mình một cách chân thành, đồng thời cũng có kinh nghiệm sâu sắc hơn về vai trò và sứ mệnh của các phương tiện truyền thông thời hiện đại. Kỷ niệm 50 năm thành lập, Hàng Giáo phẩm Việt Nam bước vào một giai đoạn mới qua đó, các bậc chủ chăn được lắng nghe tiếng nói cộng đồng Dân Chúa cách phong phú và cụ thể hơn, đồng thời cũng học được bài học biện phân cách bình tĩnh hơn đối với những thông tin mỗi lúc một đa dạng, đa chiều và phức tạp hơn. Điểm tích cực thứ hai là dù khác biệt, thậm chí có khi là đối lập, nhưng tất cả mọi quan điểm đều có một mẫu số chung là lòng yêu mến Giáo Hội. Suy nghĩ và cách biểu hiện khác nhau, nhưng lòng yêu mến vẫn là một.

Đã hẳn là như thế. Nhưng quan trọng hơn cả là câu kết, vẫn của Đức cha Linh. Ngài nói : “Trong bối cảnh và tinh thần Năm Thánh 2010, chúng ta hãy xem đây là cơ hội sống tình hiệp thông cách đặc biệt hơn : chúng ta cần phải can đảm hơn khi đối diện với các dị biệt, chúng ta cần phải mổ xẻ chuyện Giáo Hội cách rốt ráo hơn, công khai hơn, nhưng đồng thời trải nghiệm được cái giá phải trả để bảo vệ tình huynh đệ trong đại gia đình Giáo Hội.” Câu kết luận này không hơn không kém là một lời hứa của vị Phó Chủ tịch HĐGM/VN, là sẽ “mổ xẻ chuyện Giáo Hội cách rốt ráo hơn, công khai hơn”. Ai nghe những lời như thế mà không cảm thấy phấn khởi. Hẳn có người nghĩ thầm trong bụng : Cuối cùng các giám mục cũng phải thấy, phải nhận ra thôi. Và một khi nghĩ như thế rồi thì kiên trì chờ đợi. Tôi ở trong số những người đó.

Cứ việc “tái đắc cử”

Sau các biến cố nói trên, Đại hội các Giám mục chính là lúc lời hứa trên đây của Đức cha Phó Chủ tịch HĐGM/VN có cơ may thành hiện thực. Nếu vấn đề chưa được ghi trong chương trình nghị sự, thì mục không thể thiếu đó phải được bổ sung, nhằm giúp các giám mục cùng nhau kiểm điểm tình hình để điều chỉnh, để sửa sai nếu cần. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra. Biên bản Đại hội không hề ghi bất cứ một khoảnh khắc nào, dù nhỏ, cho thấy các giám mục đã đề cập đến những vấn đề nóng bỏng đốt cháy tâm can người tín hữu suốt thời gian qua. Đa số các vị trong Uỷ Ban Thường Vụ cũng như các vị đứng đầu các Uỷ Ban trực thuộc HĐGM đều được “tái đắc cử”. Sau khi kết quả của Đại hội được thông tri cho cộng đông Dân Chúa, nhiều người đã bày tỏ nỗi thất vọng ê chề.

Nhiều người thất vọng khi không thấy có thay đổi về nhân sự. Nhưng theo tôi, đây chưa phải là vấn đề. Khi không có những nhận định đúng đắn về tình hình để rồi từ đó rút tỉa kinh nghiệm, đồng thời tìm được hướng đi thích hợp với hoàn cảnh, thì có thay đổi nhân sự trong các chức vụ cũng chẳng đi tới đâu.

Tìm cách chống chế, biện minh

Chắc vì đoán trước được phản ứng của công luận nên Đức cha Nguyễn Chí Linh mới có bài trả lời phỏng vấn đài Á châu tự do ngày 09-10-2010. Đọc bài trả lời đó, cảm tưởng đầu tiên của tôi là Đức cha Linh có vẻ như đã quên những gì đã xảy ra trong những tháng vừa qua, quên những gì ngài đã nói tại lễ nhậm chức Phó Tổng Giám mục Hà Nội ngày 07-05-2010. Về nhân sự trong Uỷ ban thường vụ HĐGM/VN thì, theo lời Đức cha Linh “không có thay đổi gì nhiều”. Về cơ cấu thì lần này “có thêm Uỷ ban Công Lý và Hoà Bình” do Đức cha Nguyễn Thái Hợp làm chủ tịch. Nếu có ai thắc mắc tại sao đến giờ này mới có Uỷ ban này, thì lý do là vì “từ trước đến nay do tình hình nhân sự không đủ”. Thật ra thì 4 vị trong Uỷ ban thường vụ cộng với 17 vị đứng đầu các Uỷ ban là 21 vị, thì tổng số các giám mục đã vượt con số này từ khuya rồi. Và chẳng biết có phải để thính giả nghe đài đừng “tưởng bở”, hay vì muốn trấn an Nhà Nước Cộng Sản, mà ngay sau khi đề cập đến việc thành lập Uỷ ban Công Lý và Hoà Bình, đức cha Linh đã vội vàng minh định : “Có lẽ dư luận chung hiểu khái niệm ‘công lý và hoà bình’ khác với quan điểm của Giáo Hội Công Giáo. ‘Công lý’ cũng đồng nghĩa với ‘tình thương’. Bản thân tôi thì nghĩ rằng công lý không đồng nghĩa với tình thương. Có chăng là người tín hữu Chúa Ki-tô, khi tranh đấu cho công lý, khi đòi hỏi các quyền chính đáng của mình phải được tôn trọng, thì chính mình cũng phải tôn trọng luật bác ái yêu thương như Chúa Ki-tô dạy. Vậy thôi. Có vẻ đức cha Linh tìm cách chống chế, tìm cách biện minh cho HĐGM/VN, nhưng với những lý lẽ thiếu tính thuyết phục.

Trọng tâm cuộc trả lời phỏng vấn

Hình như trọng tâm cuộc trả lời phỏng vấn nằm ở cuối bài, khi Đức cha Linh khẳng định : “… đa số người giáo dân Việt Nam sống đạo bình thường chứ không đòi HĐGM/VN phải làm thế nọ, thế kia.” Ta có thể hiểu nôm na thế này : Mấy người căng biểu ngữ, mấy người viết lách trên mạng, chỉ là một nhóm nhỏ tý teo, so với tuyệt đại đa số giáo dân hiền lành, ngoan ngoãn, nghe chuông đổ thì đi nhà thờ, nghe đọc lời nguyện thì thưa “A-men”, nghe lời chào “Chúa ở cùng anh chị em” thì đáp lại “Và ở cùng cha”, có người đến quyên góp thì xỏ tay vào túi móc tiền ra, v.v… Họ đâu có thắc mắc, đâu có đặt vấn đề, đâu có ký thỉnh nguyện thư đòi hỏi chuyện này chuyện nọ !

Đa số không đương nhiên đúng

Điều không thể nghi ngờ là tuyệt đại đa số giáo dân Việt Nam sống thầm lặng, chu toàn nghĩa vụ của mình với Thiên Chúa và với anh em, nhất mực vâng lời bề trên, hiếm khi dám công khai thắc mắc. Sở dĩ tuyệt đại đa số không hề đặt vấn đề, thường khi vì thiếu thông tin, có khi vì không thấy vấn đề, cũng có khi vì muốn yên thân nên không dám bày tỏ ý kiến. Cứ nhìn vào các xứ đạo mà xem, có được mấy nơi mà giáo dân có thể thẳng thắn góp ý với cha xứ. Nói chi với giám mục. Sau mỗi bài viết, tôi nhận được rất nhiều thư, phần lớn là của anh em linh mục từ khắp nơi, ở trong và ngoài nước, khích lệ, cám ơn tôi “đã nói những điều họ nghĩ mà không dám nói”.

Nhưng điều không kém hiển nhiên là chẳng phải đa số đương nhiên đúng. Qua rất nhiều bài viết đầy tâm huyết, đầy tính xây dựng, nhiều sự kiện được nêu lên không thể chối cãi, với những lập luận vững chắc, không thể bẻ gãy, người có trách nhiệm không được phép làm ngơ. Không thể giải quyết vấn đề bằng cách làm ra vẻ không có vấn đề. Nhiệm vụ người lãnh đạo là chỉ đường cho người khác. Nhưng khi tự mình bưng tai bịt mắt, thì đâu còn thấy đường mà chỉ cho ai !

Trách nhiệm của Hội Đồng Giám Mục

Sau khi tôi viết bài “Đạo để làm gì?” (Nữ Vương Công Lý, ngày 14-05-2010), có người đã gợi ý cho tôi viết một bài mang tựa đề “Hội Đồng Giám Mục để làm gì ?” Lúc đó tôi nghĩ nếu mình làm như thế sẽ bị cho là hỗn. Thế nhưng đến ngày 20-08-2010, cũng tờ Nữ Vương Công Lý đăng tải bài: “Hội Đồng Giám Mục : Giáo luật và thực tiễn tại Việt Nam” của Lê Thiên, trong đó tác giả đã khám phá ra được 86 điều khoản liên quan đến HĐGM. Xin ghi lại sau đây một đoạn tôi đã viết trong bài “Từ Đại hội nhà văn đến Đại Hội Dân Chúa” (NVCL ngày 28-08-2010). Đoạn đó trích lời khẳng định của Lê Thiên như sau : “… theo nội dung Bộ Giáo Luật, HĐGM là một tập thể những vị Chủ Chăn cùng liên đới trách nhiệm làm ‘tiếng nói cho những người không có tiếng nói’ trong một quốc gia. Bất cứ lúc nào và ở đâu trong địa bàn hoạt động của mình, khi xảy ra một biến cố đụng chạm đến đàn Chiên, thì tập thể Chủ Chăn trong HĐGM cũng đều nhanh chóng can dự vào bằng cách này hoặc cách khác, chứ không lưỡng lự ‘lên tiếng hay không lên tiếng’ để rồi đi tới chỗ vô cảm, vô can và… vô trách nhiệm.

Với hàng loạt quyền hạn pháp định, không một HĐGM nào tự cho phép mình nại ra bất kỳ lý do gì để tránh can dự vào việc đấu tranh bảo vệ công bằng xã hội, bảo vệ quyền sống của con người trong đó có quyền tự do tín ngưỡng, quyền sở hữu tài sản, quyền tự do ngôn luận, tự do tỏ bày tư tưởng hay phát biểu quan điểm, quyền tự do cư trú cùng các quyền tự do căn bản chính đáng khác… !”

Không dừng lại nơi những nguyên tắc trừu tượng, Lê Thiên đi thẳng vào các vấn đề thời sự đặc biệt trong hai năm vừa qua : “Những vụ xúc phạm đến các biểu tượng thiêng liêng của người tín hữu, như xúc phạm tới Thánh giá, tới các ảnh tượng và nơi thánh, dù xảy ra ở bất cứ nơi nào trên đất nước, đều không thể coi là chuyện riêng của một cá nhân, một nhóm người, một giáo xứ hay giáo phận. Trong những biến cố dầu sôi lửa bỏng như trên, hay những vụ đàn áp bắt bớ, tù đày, gây thương tích hoặc làm chết người, làm sao HĐGM có thể nhẫn tâm chần chờ, đắn đo để xem có nên “lên tiếng hay không lên tiếng” ? Chưa nói tới khía cạnh đạo đức và tình người, mà chỉ căn cứ vào mệnh lệnh của Giáo Luật, thái độ không dứt khoát hay cố tình tránh né trách nhiệm ấy khó có thể biện minh dù bằng bất cứ lý lẽ nào. Chẳng những thế, thái độ ấy còn làm cho niềm tin bị giao động và lung lay tận gốc.

Kết luận

Cho đến giờ này, chưa hề có ai, kể cả các vị khoa bảng trong HĐGM/VN chứng minh được là Lê Thiên đã sai. Mà nếu Lê Thiên không sai, thì quả là HĐGM/VN đã không chu toàn bổn phận của mình theo đòi hỏi của Giáo luật. Thế thì chẳng có gì quá đáng nếu ta thẳng thắn đặt câu hỏi : Hội Đồng Giám Mục để làm gì ?

Sài Gòn, ngày 15 tháng 10 năm 2010
Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm
pascaltinh@gmail.com
Số lần đọc: 8858
Ý kiến bạn đọc
Nhìn tình hình HĐGMVN giống với Quốc Hội Việt Nam Quá. Không sai một tí nào. Trước kỳ họp Quốc Hội khoá IX Quốc Hội có bàn về vấn đề Boxit viêt nam. Cũng có một số Đại Biểu quốc Hội Như GS Nguyễn Lân Đại Biểu Dương Trung Quốc phê bình rất thẳng thắn. Nhưng cuối cùng cũng bị bỏ ngoài tai dự án vẫn được tiến hành bình thường.
hội đồng giám mục để làm gi ? để lo cho dân của thiên chúa !!!!!!
hỏi tức là trả lời ? vậy hội đồng giám mục hiện lo cho ai ?????
xin các ngài lo cho dân chúa .....đừng lo cho các ngài nữa
ngao ngan qua ...các vị khoa bảng
dạy người đơn sơ như trẻ nhỏ
thế mà đại diên cho dân chúa trả lời . thì cứ vòng vo y như cộng sản
còn đâu các mục tử chỉ biết đơn sơ chăm sóc cho đàn chiên của thầy chí thánh
giuse chương
VÂNG, THƯA CHA NGUYỄN NGỌC TỈNH, CHA ĐÃ ĐẶT VẤN ĐỀ MỘT CÁCH THẲNG THẮN TRONG TINH THẦN THẬT SỰ XÂY DỰNG GIÁO HỘI: ĐẠO ĐỂ LÀM GÌ? HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC ĐỂ LÀM GÌ? SỐ ĐÔNG CÁC LINH MỤC, TU SĨ, GIÁO DÂN, CHÚNG CON HẾT LÒNG CÁM ƠN CHA ĐÃ NÓI THAY CHÚNG CON, VIẾT THAY CHO CHÚNG CON. CHA ĐÃ NÓI VÀ ĐÃ VIẾT VỚI TẤT CẢ TRÁI TIM CHÂN THÀNH. MỘT ĐIỀU CHÚNG CON KHÔNG THỂ HIỂU NỔI TẠI SAO SỐ ĐÔNG CÁC ĐẤNG TRONG HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM LẠI IM LẶNG HOÀI NHƯ THẾ? CÁC NGÀI KHÔNG ĐỌC, KHÔNG NGHE, KHÔNG THẤY? CÁC NGÀI CỐ TÌNH LÀM NGƠ, NGỤY BIỆN VÀ TRÁNH NÉ SỰ THẬT ĐAU LÒNG?
MỘT GIÁM MỤC CÓ THỂ SAI LẦM NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI DỐI, QUANH CO NGỤY BIỆN.
PHẢI CHĂNG CÓ MỘT "GỌNG KÌM" CỦA NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN ĐÃ "KẸP CHẶT" KHIẾN CÁC NGÀI KHÔNG THỂ MỞ MIỆNG?
NẾU KHÔNG THỂ THAY ĐỔI TỪ TRÊN XUỐNG, TỪ HĐGMVN XUỐNG, THÌ ĐÃ ĐẾN LÚC BUỘC PHẢI THAY ĐỔI NGƯỢC TỪ DƯỚI LÊN, TỪ GIÁO DÂN LÊN, HƠN 6 TRIỆU GIÁO DÂN VIỆT NAM TRONG NƯỚC CŨNG NHƯ HẢI NGOẠI KHÔNG THỂ CAM CHỊU MỘT THỰC TRẠNG ĐAU LÒNG CỦA GIÁO HỘI VN KÉO DÀI NHƯ THẾ ĐƯỢC. ĐỀ NGHỊ CÓ THÊM NHIỀU TIẾNG NÓI CỦA CÔNG LÝ-SỰ THẬT NHƯ CHA NGUYỄN NGỌC TỈNH, CHA CHÂN TÍN....
KÍNH CHÚC CHA MẠNH KHỎE, TRÀN ĐẦY ƠN CHÚA VÀ TIẾP TỤC LÊN TIẾNG DÙ BẤT CỨ GIÁ NÀO. XIN NGÀN LẦN CÁM ƠN CHA.
Ngài Nhơn năm nay đã ngoài 70 rồi mà sao vẫn tham quyền cố vị quá vậy? Sao dành năm những cuối của cuộc đời để lưu lại tiếng thơm ngàn đời... Tại sao không biết tận dụng cơ hội như thánh giá Đồng Chiêm hay Cồn Dàu để lưu danh thiên cổ. Ngài Nhơn chẳng lẽ không nhìn thấy guơng của các vị tiền nhiệm hay sao? Hay Ngài Nhơn đang bị đảng và nước ban cho ân huệ nên bây giờ mặc kệ cho lịch sử sau này nguyền rủa mình... Suy cho cùng thì Ngài đáng được tội nghiệp hơn đáng trách.
Cám ơn cha Pascal thật nhiều về một bài viết thật thâm thúy, sâu sắc nữa.

Nếu dòng Chúa Cứu Thế có một tập thể luôn quan tâm đến các vấn đề lớn liên quan đến sự tồn tại và phát triển của đất nước, của Giáo hội và dám mạnh dạn lên tiếng đấu tranh cho công lý, hòa bình ..., thì các dòng lớn khác tại VN hình như không thấy hay cố tình nhắm mắt, làm ngơ trước những vấn đề này.

Cũng may khi hai trong những dòng lớn là Đaminh và Phanxico có cha Andre và cha Pascal. Còn những dòng khác, trong đó có dòng Tên, thì hình như 'im hơi lặng tiếng'. Các trang web của các dòng này (ngoại trừ trang DCCT) không có một tin tức, bài viết nào ... liên quan đến quan những vấn đề như Boxit, hay Cồn Dầu ...

Nếu các dòng lớn ở VN, rồi các tu sỹ của những dòng nay, hay các linh mục Địa phận cũng can đảm lên tiếng như cha DCCT, như cha Pascal hay Andre, thì có thể các GM và HĐGM VN đã không sống trong "cảm tưởng Giáo Hội Việt Nam đang trong thời kỳ bình an vô sự, “bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng” hay nghĩ rằng "đa số người giáo dân Việt Nam sống đạo bình thường chứ không đòi HĐGM/VN phải làm thế nọ, thế kia".

Cám ơn Cha Pascal thật nhiều. Chúng con đang cần những 'cánh én' như Cha để có thể lạc quan tin tưởng vào một 'mùa Xuân tươi sáng' cho GHVN!
Tiếp
Còn Hội đồng GM cũng vậy. Khi sẩy ra chuyện thay ngôi đổi vị ở HN Đức GM Nguyễn Chính Linh cũng rất hùng hồn để nói.( mổ xẻ chuyện Giáo Hội cách rốt ráo hơn, công khai hơn) lời GM Linh. Nhưng sau khi HĐGM kết thúc thì chúng ta cũng biết Cha Pacaltinh có nói là Đức Cha Linh đã quên (Đức cha Linh có vẻ như đã quên những gì đã xảy ra trong những tháng vừa qua, quên những gì ngài đã nói tại lễ nhậm chức Phó Tổng Giám mục Hà Nội ngày 07-05-2010) Do vậy chúng ta cũng phải kiện HĐGMVN nhất là Ông Chủ tịch HĐGMVN Phêrô Nguyễn Văn Nhơn thôi. Ai là người kiện???
Trước khi chính thức mang nhẫn, cầm gậy, đội mão các ngài phải tốn bao nhiêu công sức chạy ngược chạy xuôi để đạt mục đích. Khi đã chiếm được cái ghế rồi, các ngài còn phải bù đầu để bảo vệ cái ghế "danh vọng và quyền hành" ấy. Các ngài đâu còn giờ để lo cho con chiên chứ. Xin người tín hữu đừng mong chờ gì ở các ngài nữa. Hay chung tay hành động để cứu lấy mình, cứu lấy GHVN.
Hội đồng giám mục để mục nát dưới bàn tay của mấy người mang nhãn hiệu LM, nhưng thực chất là mấy tên đảng viên việt cộng núp trong cái áo LM để hoạt động cho chúng (việt cộng).
Người Dân
Bài viết của Cha Pascal Nguyễn ngọc Tĩnh, của Lê Thiên hay của rất nhiều người lên tiếng, góp ý hay phê bình Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng không lay động hay thức tỉnh được các vị trong Hội Đồng Giám Mục, vì các Ngài đang thực thi chân lý : Im lặng là vàng, giữ im lặng và tiếp tục giữ im lặng để những người chỉ trích phê bình các Ngài chán nản mệt mỏi, không muốn tiếp tục nói truyện với đầu gối nữa và sẽ thôi không nói nữa. Các Ngài đang áp dụng câu tục ngữ của phương tây : chó sủa mặc chó, đoàn lữ hành cứ đi
Giáo dân chúng con xin chân thành biết ơn Cha Pascal Nguyễn Ngọc Tinh và Lê Thiên đã thay chúng con nói lên những diều cần nói với HĐGMVN. Xin HDDGMVN hãy lắng nghe những lời góp ý chân thành của mọi thành phần dân Chúa VN. Hiện tại giáo dân VN rất hoang mang, không biêt theo ai HĐGMVN có biết không ??????
Cám ơn cha Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm, con hoàn toàn đồng ý với nhận định của Cha!
Rất tiếc là Hy Mẫn, đức TGM Nhơn và các GM trong HĐGMVN đã cố tình làm ngơ trước những lời khôn ngoan và đầy tính thuyết phục của Cha và của những người thiện chí trong GH!
" Hội Đồng Giám Mục để làm gì ?"
Xin thưa:
- HĐGM Thế Giới là một tập thể những vị Chủ Chăn cùng liên đới trách nhiệm làm ‘tiếng nói cho những người không có tiếng nói’ trong một quốc gia.
- HĐGMVN là một tập thể những chủ chăn (phần lớn là chăn thuê, phần còn lại là nhu nhược)cùng liên đới trách nhiệm làm ‘tiếng nói cho đảng CSVN"
Chấm hết.
Hội đồng Giám mục để làm gì?.............chẳng phải đa số đương nhiên đúng.Amen
Cha Tỉnh ơi, thì đúng là Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đang trong thời kỳ “bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng” chứ còn gì nữa.

Năm Gia Tĩnh triều Minh, "bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng” thì mới có dân như thằng bán tơ, Mã Giám Sinh, Tú Bà, Sở Khanh, Thúc Sinh; "mệnh phụ phu nhân" như Hoạn Thư; quan như vị quan địa phương nhà Kiều, Lại Bộ Thượng Thư (cha Hoạn Thư); "công an nhân dân" như Khuyển, Ưng; giặc như Từ Hải.

"Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng” mới có buôn người, có tham nhũng, lạm quyền, có "cướp ngày."

Hơn ai hết, những vị trong HĐGMVN phải là "muối men cho muôn dân." Muối đã hết mặn, men thì không dậy, làm sao đây cha?
Lâu lắm rồi con mới thấy bài viết của cha, cứ tưởng sau bài "Em ngươi đâu" cha đã bị ai đó góp ý rồi, nhưng thưa cha, bây giờ cho dù cha có góp ý HĐGMVN 1 bài hay n bài đi chăng nữa, con nghĩ cũng không có tác dụng gì, vì các vị GM đang đi trên con đường rất bằng phẳng, nếu nghe theo lời góp ý của cha, các vị GM đi trên con đường khác đầy ổ gà, chông gai sao chịu được cha ơi.
PHẢI CHĂNG CÓ MỘT "GỌNG KÌM" CỦA NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN ĐÃ "KẸP CHẶT" KHIẾN CÁC NGÀI KHÔNG THỂ MỞ MIỆNG?
Một người trong đám đông trả lời: "Thưa Thầy, tôi đã đem con trai tôi lại cùng Thầy; cháu bị quỷ câm ám.18 Bất cứ ở đâu, hễ quỷ nhập vào là vật cháu xuống. Cháu sùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ người ra. Tôi đã nói với các môn đệ Thầy để họ trừ tên quỷ đó, nhưng các ông không làm nổi."19 Người đáp: "Ôi thế hệ cứng lòng, không chịu tin! Tôi phải ở cùng các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa?
Để trả lời câu hỏi HĐGMVN để làm gì? Xin thưa: HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM ĐỂ LÀM KIỂNG CHO CHẾ ĐỘ TÀN BẠO VÔ NHÂN ĐẠO việt cộng ĐANG THỐNG TRỊ DÂN TỘC VN*** Thật hết thuốc chữa cho cái gọi là HĐGM VN, giống như cái mã tô -vôi, bên ngoài áo mũ ,gậy gọc xêng-xang, nặng phần trình diển để làm vưà lòng cho bọn qủi đỏ, còn bên trong thì ôi thôi ... bỏ mặc dàn chiên cho loài lang sói cắn xé, xa rời GIÁO LUẬT vô cảm, vô can và vô trách nhiệm, không làm tròn bổ phận chăn dắt dàn chiên mà Chúa đã giao phó.Thật đúng là NHỮNGKẺCHĂN THUÊ.
Cảm đội ơn Chúa và cảm ơn Cha Tỉnh

Kính thưa Cha, khi con đọc những bài viết của Cha, làm cho con được ấm lòng. Để rồi, dù giáo hội Việt Nam có những khó khăn thách thức trước mắt từ phía nội bộ hay phía ngoài, thì chúng con vẫn một lòng tin tưởng vào quyền năng và tình thương của Chúa sẽ thực hiện cho Giáo hội Việt Nam trong chương trình của Ngài. Tuy nhiên, Chúa không tự làm một mình, mà cần đến sự cộng tác của con người. Cha Tỉnh, Cha Tín, Cha Quế, nhất là đương sự Đức Cha Kiệt... là những người đang cộng tác vào ơn Chúa. Hy vọng, nhờ những vị này, Giáo hội Việt Nam sớm được bình an, để thực hiện sứ vụ mà Chúa trao phó cho những người con của Chúa. Trong mọi nơi, mọi lúc, Chúa đòi chúng ta thực hiện sứ vụ yêu thương, phục vụ lợi ích con người. Qua đó, danh Chúa được cả sáng, nước Chúa sớm hiển trị cách toàn diện trong lòng Giáo hội Việt Nam.

Kinh chúc Cha luôn có đủ sức khỏe, nghị lực và nhất là su khôn ngoan của Chúa Thánh Thần, để mãi mãi Cha là người dấn thân phục vụ Giáo hội cách hiệu quả nhất.

Cầu Chúa ban vạn ơn lành cho Cha.

Vạn lời cảm mến và kính yêu Cha.
HDGM la cơ chế để bảo vệ GH và thi hành trách vụ ngôn sứ của Chúa nhưng các ngài không thực hành thì chỉ là chậu kiểng trang trí cho chế độ độc tài đảng trị để đàn áp dân lành và làm nô lệ cho ngoại bang.Hoan hô cha Pascal đã có bài viết sâu sắc hợp với thực trạng hiện nay của GHCGVN.Xin đề nghị quý vị nào có điều kiện copy những bài viết của cha Tỉnh,cha Quế,cha Chân Tin và nhiều vị khác để gửi cho những LM,Tu sĩ và giáo dân được chọn tham dự Đại hội Dân Chúa sắp đến để làm tài liệu góp ý với Đại hội.Xin cầu nguyện cho GHVN vượt qua cơn sóng dữ đến bến Bình an.
CSVN=Nhà Nước=Dân Tộc

tuy 3 mà một CS

và HĐGMVN tuyên bố Đồng Hành với Dân Tộc

===>> HĐGMVN = ( bạn) =CS vô thần

“bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng”.
Cám ơn Cha đã nói những lời chính trực-Nếu không có những tiếng nói của Cha và mọi thành phần dân Chúa thì cái ngày trên có Chúa nhưng trên hết là Búa và lưởi liềm chắc không còn bao xa.
Mỗi GM có ba chức năng: ngôn sứ, tư tế và vương đế. Nhưng khi nhìn vào thực tế, trong ba chức năng này các ngài chỉ muốn thực hiện một chức năng mà thôi, đó là: VƯƠNG ĐẾ. Hầu hết GM nào cũng có xe hơi, TGM rộng lớn nguy nga, phòng ốc được trang bị mọi tiện nghi hiện đại, có người phục dịch, đi đâu có người đưa kẻ rước, trong các bữa tiệc ngồi chỗ nhất, ăn những món ăn ngon nhất. Như vậy thay vì sống như Đức KyTô là VUA TÌNH YÊU, các GM sống như bậc đế vương mà quên đi rằng xung quanh có biết bao nhiêu Nazaro, đang sống bằng những đồng cắc của các bà góa.
Còn chức năng TƯ TẾ, các ngài chỉ làm theo công thức và có khi như một nghề kiếm sống, cần câu cơm. Nếu thực hiện đúng chức năng này như đòi hỏi của Tinh Mừng, các ngài phải trở nên tấm bánh, chấp nhận bẻ mình ra, chấp nhận hiến tế chính mình vì đoàn chiên mà Thiên Chúa đã trao phó cho, chấp nhận đồng sinh đồng tử với con chiên…
Nhìn vào hiện tình GHVN trong thời gian qua, hình như chức năng NGÔN SỨ nơi các GMVN đã bị triệt tiêu. Thậm chí những hành động của các ngài còn đi ngược lại sứ mệnh ngôn sứ của các ngài, như bàng quan, câm lặng trước bất công, thỏa hiệp với thế gian, thậm chí còn tìm cách bao biện cho tội ác, thờ ngẫu tượng, bịt miệng tiếng nói công lý v.v. Để “bẻ răng” lương tâm của mình trong việc không thực hiện chức năng Ngôn sứ, các GM tự bao biện rằng đó là “vấn đề chính trị”, “không biết ăn nói”, “lên tiếng hay không lên tiếng”, “phải cân, đo, đong, đếm” v.v.
Cảm ơn bài viết của cha Pascal,các vị mục tử đã đi ngược lại sứ vụ của mình, các ngài chẳng quan tâm thương yêu gì đến đoàn chiên của mình. chỉ cần loại bỏ 1 số GM theo cộng sản, thì lúc đỏ mới có công lý. trong đó phải kể đến là GM Nhơn, Khảm,Minh,Đọc, HY Mẫn. đó là những vị đã khuynh đảo HDGM, làm cho giáo hội chậm phát triển.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét