Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

HĐGMVN có theo đúng tinh thần Công Đồng Vatican II không?

HĐGMVN có theo đúng tinh thần Công Đồng Vatican II không?

Nói cách khác, Hội Đồng Giám Mục sẽ ăn ngon ngủ yên, mặc cho con cái mình nơi này nơi kia bị bắt bớ tù đày vì đòi công lý, mặc cho đất đai của cha ông như các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa bị cắt dâng cho ngoại bang, mặc cho việc khai thác bô xit độc hại liên luỵ đến môi trường sống đã và đang bị ô nhiễm một cách trầm trọng…

Từ ngày cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam, các giám mục đã thường nại đến Công Đồng Vatican II để biện minh cho sự đồng loã với đảng cộng sản. Bắt đầu từ Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Bình, sau 30/04/1975, đã gởi tâm thư kêu gọi giáo dân phải “hoà mình vào nhịp sống mới trong tinh thần hoà giải”, trong đó, ngài viết: “Một trang sử mới đã mở ra cho dân tộc Việt Nam. Đây là một niềm vui chung của cả dân tộc Việt Nam”. Và từ đó đến nay, ngoại trừ một số giám mục can cường bảo vệ Giáo Hội, bảo vệ con người, bảo vệ công lý và hoà bình (như Đức Cha Nguyễn Kim Điền, Đức Cha Nguyễn Văn Thuận và các Đức Cha Ngô Quang Kiệt, Cao Đình Thuyên, Hoàng Đức Oanh), đại đa số các giám mục khác đã im hơi lặng tiếng trước những bất công, trước những đau khổ triền miên của con người Việt Nam hôm nay. Và như thế là đồng loã với đảng cộng sản.

Công Đồng Vatican II, đặc biệt trong Hiến Chế Mục Vụ về Giáo Hội trong thế giới ngày nay, ngay trong lời mở đầu, đã khẳng định rõ ràng: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của những người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng họ” (MV 1).

Nhìn lại 35 năm dưới chế độ cộng sản, ta thấy các giám mục, nhất là Hội Đồng Giám Mục, chưa xem“ưu sầu và lo lắng của con người” Việt Nam hôm nay là của mình. Tự cho mình là những giám mục của công đồng Vatican II, hơn hẳn các giám mục miền Bắc bị kìm kẹp dưới chế độ cộng sản từ 1954 đến 1975, nhưng thực sự các giám mục miền Nam cũng chẳng thấm nhuần tư tưởng, lời dạy và trí ý của Công Đồng Vatican II. Có vẻ những gì “thực sự là của con người” đã không hề gieo được chút âm hưởng nào vào lòng các ngài.

Trước hết, trong nhiều năm trời, rất nhiều dân oan ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác từ các tỉnh Tiền Giang, An Giang, Kiên Giang, Bình Dương, Bình Phước, Mỹ Tho, Bến Tre, Long An, Bà Rịa, Vũng Tàu…nằm la liệt trên những con đường thành phố Sài Gòn đòi công lý. Nhưng Hội Đồng Giám Mục không có một lời nói, một cử chỉ thương yêu giúp đỡ họ. Những người nghèo bị bóc lột, không còn nhà để ở, không còn đất để canh tác, không có công ăn việc làm, đi đòi công lý thì bị đẩy từ toà này sang toà khác, từ năm này qua năm khác. Nhưng các giám mục lại bàng quan trước những đau khổ của họ, ung dung đi nước ngoài như đi chợ, im lặng trước bất công, dửng dưng tự tách mình ra ngoài cộng đồng dân tộc. Ưu sầu và lo lắng của con người Việt Nam hôm nay hình như không gieo được một chút âm hưởng nào vào lòng các giám mục Việt Nam!?

Đến khi con cái của Giáo Hội bị bắt bớ đánh đập vì đòi công lý và hoà bình, như các vụ Toà Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Toà, Loan Lý, Đồng Chiêm, Cồn Dầu… Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng vẫn im lặng. Đặc biệt là vụ Đồng Chiêm, như mọi người đều biết, ngoài chuyện đánh đập giáo dân, còn chuyện động trời là cộng sản đập phá Thánh Giá giữa đêm khuya với hàng trăm dân quân cùng chó nghiệp vụ và đủ loại vũ khí, thậm chí dùng cả chất nổ cho nổ tung cây Thánh Giá, biểu tượng thiêng liêng của người Kitô hữu. Khác với các vụ khác, lần này có một số giám mục lên tiếng, nhưng Hội Đồng Giám Mục vẫn im lặng.

Không những thế, tại Rôma ngày 23/06/2009, Đức Cha Bùi Văn Đọc, Chủ tịch Uỷ ban Giáo lý – Đức tin, đã lợi dụng một bài giảng lễ để, một cách long trọng, thanh minh cho sự im lặng thoả hiệp đáng sợ của hàng giám mục trước sự tàn ác của cộng sản Việt Nam. Đức Cha Đọc giảng trước sự hiện diện của tất cả các giám mục Việt Nam đến Rôma gặp Đức Giáo Hoàng Beneđictô 16, với sự tham dự đông đảo của linh mục, tu sĩ, giáo dân Việt Nam đang làm việc hoặc học tập ở Rôma, trong một thánh lễ long trọng ở đền thờ Thánh Phaolô ngoại thành. Vì thế có thể coi như đó là tiếng nói đại diện Hội Đồng Giám Mục, và bài giảng đó đúng là bài bào chữa cho sự im lặng của hàng giám mục Việt Nam. Trong bài giảng, Đức Cha Đọc đã chỉ dựa vào sự e dè của Giêrêmia để biện minh cho sự im lặng của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Đức Cha Đọc cố ý quên đi việc Thiên Chúa sai Giêrêmia nói lời của Ngài và sự đảm bảo của Thiên Chúa “Có Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi”. Thiên Chúa giao cho Giêrêmia một sứ mạng khủng khiếp phải chu toàn: “đứng đầu các dân, các nước để nhổ, để lật, để huỷ, để phá, để xây, để trồng”. Làm ngôn sứ là phải trả giá. Nhưng hình như các giám mục Việt Nam không dám trả giá như thế, mà chỉ biết loanh quanh biện minh.

Tiếp đó, ngày 13/01/2010, lại có bài “Lên tiếng hay không lên tiếng” trên trang điện tử của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Có thể coi đây thực chất là một bản tuyên bố nói lên lập trường của Hội Đồng Giám Mục. Trong bản tuyên bố này, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có ý nói: chúng tôi chỉ đưa ra nguyên tắc chung, còn tại địa phương, địa phương nào lo địa phương đó. Nói cách khác, Hội Đồng Giám Mục sẽ ăn ngon ngủ yên, mặc cho con cái mình nơi này nơi kia bị bắt bớ tù đày vì đòi công lý, mặc cho đất đai của cha ông như các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa bị cắt dâng cho ngoại bang, mặc cho việc khai thác bô xit độc hại liên luỵ đến môi trường sống đã và đang bị ô nhiễm một cách trầm trọng…

Điều mà Dân Chúa đang mong đợi là câu trả lời thực tế cho các vấn đề nóng bỏng như: Giáo Hội phải đồng hành với dân tộc thế nào trong chế độ cộng sản? Giáo Hội phải sống giữa lòng dân tộc như thế nào để bảo vệ con người, bảo vệ công lý, bảo vệ hoà bình theo tinh thần Công Đồng Vatican II? Đó mới là những vấn đề nhức nhối hiện nay.
Linh mục Chân Tín

Như vậy, Hội Đồng Giám Mục có theo đúng tinh thần của Công Đồng Vatican II không? Có đồng hành với dân tộc hay chỉ đồng hành với đảng cộng sản? Có sống giữa lòng dân tộc hay chỉ sống giữa lòng đảng cộng sản?

Hiện nay, Hội Đồng Giám Mục đang tiến hành tổ chức Đại Hội Dân Chúa. Đại Hội sẽ diễn ra vào tháng 11/2010 sắp tới tại Sài Gòn.

Đại Hội có đem vấn đề thi hành Công Đồng Vatican II ra thảo luận không? Dân Chúa tại Việt Nam sống giữa lòng dân tộc như thế nào? Làm thế nào để đồng hành thật sự với dân tộc? Làm thế nào để sống lời khẳng định của Công Đồng Vatican II: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của những người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của các môn đệ Chúa Kitô, và không có gì thực sự là của con người mà lại không gieo âm hưởng trong lòng họ”?

Tài liệu làm việc của Đại Hội đã được gửi đi các nơi, nhưng trong đó chỉ thấy lý thuyết và lý thuyết muôn thuở. Nào là nền tảng thần học, nào là hội nhập văn hoá… Những vấn đề muôn thuở này, chỉ cần trình bày trong một số tài liệu để gửi về các giáo xứ học hỏi là đủ. Điều mà Dân Chúa đang mong đợi là câu trả lời thực tế cho các vấn đề nóng bỏng như: Giáo Hội phải đồng hành với dân tộc thế nào trong chế độ cộng sản? Giáo Hội phải sống giữa lòng dân tộc như thế nào để bảo vệ con người, bảo vệ công lý, bảo vệ hoà bình theo tinh thần Công Đồng Vatican II? Đó mới là những vấn đề nhức nhối hiện nay.

Nếu không có trao đổi tự do về những vấn đề đó, thì Đại Hội Dân Chúa sắp tới sẽ chỉ là một lễ hội tưng bừng tốn kém mà chẳng ích lợi gì cho ai. Thậm chí chỉ có lợi cho đảng cộng sản mà thôi. Và thử hỏi, đó có phải là tinh thần Vatican II hay không?

Linh mục Chân Tín, DCCT

Điện thoại: 0128.521.9768

Chủ Nhật, 17 tháng 10, 2010

“Sự kiện Ngô Quang Kiệt”: Kỳ 10 – Giáo Hội sẽ đi về đâu

“Sự kiện Ngô Quang Kiệt”: Kỳ 10 – Giáo Hội sẽ đi về đâu

Tuy nhiên, những đổ vỡ trong lòng Giáo Hội như đang diễn ra, chưa phải là cái đáng sợ. Cái đáng sợ hơn cả là sau những “bước đi ngoại giao”, “những vở kịch hoàn hảo”, “những diễn viên lành nghề”, “những phản kháng kiểu người đời của nhóm lục ca áo tím không cho thấy một sự sám hối chân thành”, thì tiếp theo đây sẽ còn những vở bi hài kịch nào đang dành cho Giáo Hội Việt Nam? Giáo hội Việt Nam rồi sẽ đi về đâu?

Như chúng tôi đã nói, sự kiện Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt phải ra khỏi Hà Nội ngay trong đêm tối (12/5/2010) để thực hiện trọn vẹn cái Nghị quyết “quái gở” của chính quyền Hà Nội, là kết quả của những toan tính nhân loại, sự tiếp tay cho cái xấu, được thực hiện bằng một kịch bản công phu của dàn đồng ca áo tím, với người cầm trịch là Đức cha Giuse Võ Đức Minh – Giám mục Nha Trang, Chủ tịch UBTK trực thuộc Hội Đồng Giám mục Việt Nam, đương kim Tổng Thư Ký HĐGMVN, đã tạo nên một “trang sử buồn cho Giáo Hội Việt Nam”.

Có thể nói rằng, chưa bao giờ trong lịch sử, Giáo Hội Việt Nam lại phải đối diện với nhiều thách đố đến từ bên trong cũng như bên ngoài Giáo hội như hiện nay.

Hình ảnh người giáo dân Hà Nội, quyết tâm dành trọn ba năm căng băng rôn, biểu ngữ để biểu lộ lòng yêu mến đối với Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt cho thấy một sự phân hóa sâu sắc ngay trong lòng Hội thánh. Những phát biểu của một số vị Giám mục trên các phương tiện truyền thông cho thấy một sự hoang mang ngay cả nơi thượng tầng kiến trúc của Giáo Hội.

Cái kết cục bi thương ấy có lẽ phải mất nhiều thời gian mới có thể hàn gắn được.

Tuy nhiên, những đổ vỡ trong lòng Giáo Hội như đang diễn ra, chưa phải là cái đáng sợ. Cái đáng sợ hơn cả là sau những “bước đi ngoại giao”, “những vở kịch hoàn hảo”, “những diễn viên lành nghề”, “những phản kháng kiểu người đời của nhóm lục ca áo tím không cho thấy một sự sám hối chân thành”, thì tiếp theo đây sẽ còn những vở bi hài kịch nào đang dành cho Giáo Hội Việt Nam? Giáo hội Việt Nam rồi sẽ đi về đâu?

Những hậu quả nhãn tiền

Ai cũng biết việc đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt bị trục xuất ra khỏi Hà Nội là hậu quả tức thời từ những tỏa hiệp giữa chính quyền cộng sản và một vài giới chức trong giáo hội.

Nhưng trước khi cùng Nhà nước đưa Đức cha Giuse ra khỏi Hà Nội, Giáo hội Việt Nam đã nhận phải những quả đắng mà còn lâu người giáo dân mới tiêu hóa nổi.

Như chúng tôi đã nói, chính quyền Hà Nội chỉ quay quắt đòi trục xuất Đức cha GiuseNgô Quang Kiệt sau vụ việc xảy ra tại giáo xứ Thái Hà. Trong vụ việc Thái Hà, dù cay đắng, tức giận tới độ điên cuồng, thì chính quyền Hà Nội cũng không dám manh động đàn áp các giáo dân mà chỉ dám dùng truyền thông công kích, mạ lị Đức cha GiuseNgôQuang Kiệt và các linh mục Thái Hà.

Tuy nhiên, chỉ ngay sau khi rắp tâm thực hiện chiến dịch trục xuất ngài, nhất là kể từ khi chính quyền Hà Nội nhận được sự ưng thuận và hậu thuẫn của nhóm “lục ca áo tím”, sựgiúp đỡ tận tình của Đức Ông Cao Minh Dung, thì cục diện đã bắt đầu thay đổi.

Câu nói của các Hồng Y, Giám mục đại diện HĐGM Việt Nam, trong chuyến bay dài hơn 2000 km từ Xuân Lộc ra Hà Nội để chào thăm Thủ tướng: “Đây không phải là chủ trương của HĐGMVN” đã khởi đầu cho một chiến dịch khủng bố người công giáo khát máu hơn.

Hàng loạt các vụ việc xảy ra sau đó như Tam Tòa, Loan Lý, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, trong đó các linh mục, tu sĩ, giáo dân, ký giả, đã bị đánh đập trọng thương. Mức độ tàn bạo trong các vụ việc này mỗi ngày một gia tăng. Nhưng HĐGMVN vẫn im lặng.

Thực ra, theo những thông tin chúng tôi đã nhận được, trong các vụ việc xảy ra sau vụ Thái Hà, đặc biệt là vụ chính quyền cộng sản đập nát Thánh giá Đồng Chiêm, sau khi đồng lòng ký thư hiệp thông với Đức cha Giuse Ngô QuangKiệt, các Giám mục Giáo tỉnh Miền Bắc đã đề nghị HĐGMVN lên tiếng về vụ chính quyền cộng sản đang đêm đập nát thánh giá Đồng Chiêm – biểu tượng của Đức tin Kitô giáo, nhưng nhóm lục ca đã cực lực phản đối và lèo lái dư luận vụ đập thánh giá sang tranh chấp đất đai; đồng thời, phản kháng lại bằng một bài viết gây nhiều tranh luận, đăng tải trên WHD: “HĐGMVN lên tiếng hay không lên tiếng”. Phải nói rõ rằng, bài viết này là kết quả của cuộc “đối thoại” giữa các Giám mục Giáo tỉnh Hà Nội và nhóm Lục ca áo tím.

Vào thời điểm ấy, rất nhiều người đã thắc mắc không biết tại sao đang ở vào một tình thế hết sức lo sợ cho sự an nguy của chế độ, chính quyền Hà Nội lại đã ngang nhiên thay đổi cách hành xử bất chấp pháp luật, bất chấp lương tri, bất chấp cả dư luận quốc tế như vậy?

Sở dĩ, họ dám mạnh tay đánh dập, bất kể nạn nhân là linh mục, tu sĩ hay giáo dân, là bởi vì họ biết rằng: “Đây không phải là chủ trương của HĐGMVN” và tin tưởng rằng nhóm lục ca áo tím – với những vị Giám mục có quyền thế trong HĐGMVN, sẽ hết lòng ủng hộ họ. Và, quả thật, một sự im lặng đáng sợ của HĐGMVN trước các biến cố đau thương của Giáo hội, đã tiếp thêm sức mạnh cho chính quyền Hà Nội hỉ hả ra tay, quật ngã những chứng nhân công lý quằn quại trên vũng máu của những nạn nhân vô tội.

Những hệ lụy tai hại

Ngoài những hậu quả nhãn tiền, nhờ sự im lặng đáng sợ của HĐGMVN, đã biến nhà nước Việt Nam thành “nhà nước côn đồ” đối với dân oan và giáo oan, thì người ta bắt đầu thấy có những hệ lụy, những tác hại từ chủ trương thỏa hiệp với chính quyền cộng sản của một số Đức cha thuộc HĐGMVN.

Ngày tết Trung thu 2009, trong thánh lễ dành cho các cháu thiếu nhi, linh mục quản nhiệm nhà thờ Yên Bái, giáo phận Hưng Hóa đã long trọng rước tượng HCM vào thánh đường giáo xứ để các thiếu nhi chiêm bái, hay mới đây ngày 8/5/2010, tại giáo xứ Dị Nậu, Thạch Thất, Hà Nội – thuộc giáo phận Hưng Hóa, cờ Hội thánh đã được thay thế bằng cờ đỏ sao vàng được Thánh giá dẫn đầu trong cuộc rước kính Đức Mẹ. Trong hành trình rước quanh xứ đạo, người ta còn thấy bàn thờ HCM nghi ngút khói được đặt long trọng trên đường ngang hàng với bàn thờ Đức Mẹ. (Mời quý vị xem video cuối bài viết về cuộc rước này).

Bàn thờ Hồ Chí Minh trong cuộc rước Đức Mẹ ở xứ Dị Nậu - GP Hưng Hóa
Bàn thờ: Tượng Hồ Chí Minh đặt trước tượng Đức Mẹ và Thánh giá ở xứ Dị Nậu – GP Hưng Hóa

Bài hát “Đi Hồng Binh” được cử lên long trọng trong thánh lễ phong chức linh mục tại Giáo phận Sài Gòn ngày 11/6/2010 – (thông tin đang được kiểm chứng) nếu thực sự là đúng như vậy, thì quả là một thảm họa cho Giáo Hội Việt Nam.

Như chúng tôi đã nhiều lần cảnh giác, sự kiệnNgô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội chỉ là khởi đầu cho một chiến dịch thôn tính Giáo Hội, biến Giáo Hội công giáo Việt nam thành một Giáo hội quốc doanh, với một Giáo hoàng áo tím và một Ban Tôn giáo chính phủ là Vatican mới cho Giáo Hội Việt Nam. chính quyền Hà Nội trục xuất đức cha Giuse

Những tiên đoán, những cảnh giác ấy nay đã manh nha và đã hình thành một đường dây để đưa Giáo Hội Việt Nam tiến lên Chủ nghĩa Xã hội, với tiêu chí “Phúc âm, Dân tộc và Chủ nghĩa Xã hội”, với lý tưởng: “Đồng hành với Dân tộc là Đồng hành với Đảng cộng sản”, bằng phương thức “đối thoại với chiếc đầu gối”, “im lặng là vàng khi tổ quốc lâm nguy”.

Giáo hội Việt Nam sẽ đi về đâu?

Đứng trước những hiện tượng này, với những người yêu mến Giáo hội, chúng tôi thiết tưởng đã tới lúc cần phải mạnh mẽ lên tiếng để làm trong sạch hóa Giáo hội, đừng để Giáo hội trở thành vật trang trí cho chế độ cộng sản chuyên quyền thối nát.

Nếu muốn Giáo hội Việt Nam thực sựđồng hành với dân tộc” thì không còn cách nào khác, các vị lãnh đạo trong Giáo hội phải can đảm làm chứng cho công lý và sự thật, lên tiếng tố cáo những bất công, trước hết là những bất công mà chính quyền Hà Nội đã gây ra cho Giáo hội Việt Nam suốt hơn 60 năm qua.

Giáo hội Việt Nam đi về đâu?

Giáo hội Việt Nam sẽ không còn là của Dân tộc Việt Nam nếu Giáo Hội đã không bắt đầu từ việc Giáo hội lắng nghe tiếng kêu cứu của người nghèo, của những người dân oan đang bị đẩy ra bên lề Giáo Hội.

Giáo hội sẽ không còn là mình khi Giáo hội đánh mất bản chất là sự hiệp thông trong sứ vụ đến với muôn dân, nhất là hiệp thông trong sứ vụ phục vụ những những người cùng khổ.

Mời xem video Cuộc rước Đức Mẹ tại Giáo xứ Dị Nậu – Giáo phận Hưng Hóa:

18/6/2010

Nữ vương Công lý

Số lần đọc: 24193
Ý kiến bạn đọc
Bình luận này đã bị xóa bởi người quản trị.
Là một giáo dân CG, tôi khinh bỉ những lởi chạy tội chữa cháy cho "chủ chăn" của ông. Tôi thấy rằng theo luận điệu của ông, thì dù cho nhà cầm quyền CS có đập chết thêm hàng tá giáo dân Cồn Dầu khác, ông cũng nhất quyết im miệng để giữ "đoàn kết" với bạo quyền CS? Nếu người chết là anh là cha ông, ông phản ứng ra sao? Đâu là giới hạn cùng cực của sức chịu đựng? Ông đả kích NVCL nhưng hãy chứng minh họ nói sai sự thật chỗ nào về những chuyện không lấy gì làm hãnh diện của "chủ chăn" của ông?

Giáo Hội Công Giáo Việt Nam… có thấy? « Bình Luận « Xã Hội « Nữ Vương Công Lý

[...] là ba, bốn .tháng trời kể từ “sự kiện Ngô Quang Kiệt” bung ra đỉnh điểm là thỉnh nguyện thư có 15 ngàn chữ kỹ, một cuộc lội [...]

LƯƠNG TÂM CÔNG GIÁO

[...] Kỳ 10: – – Giáo Hội sẽ đi về đâu [...]

Tin mới nhận: Tòa Thánh sẽ cử Cha J.B Etcharren, nguyên Bề Trên Hội Thừa sai Balê làm Đại diện không thường trực cho Vi

[...] biến cố xảy ra với GHVN thời gian qua, nhất là “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” đã là một cơ hội để giáo dân Việt Nam cất lên tiếng nói của mình, là cơ [...]
Co cua Giao Hoi dau roi ta?
GH cần có đường hướng cụ thể, triệt tiêu tận gốc những LM, GM có cách sống không hợp với bậc sống của mình. Thực tế tôi thấy nhiều "VỊ CHỦ CHĂN" sống tệ lắm, quá đáng hơn cả ĐẢNG CỘNG SẢN. Cũng vơ vét, ăn tiền làm khó dễ cho Giáo dân. Nghĩ đến mà đau lòng. Nhiều lúc nghĩ sao Chúa không trừng phạt thẳng tay...

079. Giáo Hội Công Giáo Việt Nam… có thấy? « LƯƠNG TÂM CÔNG GIÁO

[...] là ba, bốn .tháng trời kể từ “sự kiện Ngô Quang Kiệt” bung ra đỉnh điểm là thỉnh nguyện thư có 15 ngàn chữ kỹ, một cuộc lội [...]

111. TGM Phêrô Nguyễn Văn Nhơn sau hai tháng nhậm chức – lặng lẽ đi về « LƯƠNG TÂM CÔNG GIÁO

[...] Tất cả đang ở phía trước, giáo dân Hà Nội đang im lặng theo dõi và những gì đã diễn ra tròn hai tháng qua đã cho thấy sự thê thảm của một TGP sau một quyết định sai lầm qua “Sự kiện Ngô Quang Kiệt”. [...]

Thư gửi bạn đọc: Hướng đi nào cho GH Công giáo VN và người yêu mến Giáo hội của Sự thật, Công lý phải làm gì? &la

[...] chí, trước “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” Nữ Vương Công Lý đã nhanh chóng lập Thư Thỉnh nguyện gửi tới Đức Giáo [...]

Thư gửi bạn đọc « LỐI VỀ ĐẤT MẸ

[...] chí, trước “Sự kiện Ngô Quang Kiệt” Nữ Vương Công Lý đã nhanh chóng lập Thư Thỉnh nguyện gửi tới Đức Giáo [...]
Xem video cuoc ruoc Duc Me va cach trang hoang cua co do sao vang thi con choi cai gi nua! HDGMVN co thai do that kho hieu. Duc bac ai: Loi Chua noi ve chu chan nhu the nao ma so chet nhu vay? Thua xa cac GM Trung Quoc.

Trước hiện tình Giáo hội tại Việt Nam, nên nghĩ gì và làm gì? « LỐI VỀ ĐẤT MẸ

[...] ra, những ai đọc “Sự kiện Ngô quang Kiệt” từ bài số 1 cho đến số 10 (đăng trên Nữ Vương Công Lý -BBT) hẳn đã thấy [...]

Trước hiện tình Giáo hội tại Việt Nam, nên nghĩ gì và làm gì? « LƯƠNG TÂM CÔNG GIÁO

[...] ra, những ai đọc “Sự kiện Ngô quang Kiệt” từ bài số 1 cho đến số 10 (đăng trên Nữ Vương Công Lý -BBT) hẳn đã thấy [...]

VỰC THẲM « Jrphamthanhhung's Blog

[...] ra, những ai đọc “Sự kiện Ngô quang Kiệt” từ bài số 1 cho đến số 10 (đăng trên Nữ Vương Công Lý -BBT) hẳn đã thấy [...]