Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

“Sự kiện Ngô Quang Kiệt”: Kỳ 5 - Vở kịch “hoàn hảo”

E-mailPrintPDF
Một vở kịch được gọi là hoàn hảo, là khi người đạo diễn thấy kết quả vở kịch được như ý mình muốn, các diễn viên diễn như thật ở ngoài đời và đưa đến cho người xem một cảm giác “như thật” dù đó chỉ là “diễn”.
Ở đây, việc đưa Đức TGMHN Giuse Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà nội đã được thực hiện bằng quyết định của chính Đức Thánh Cha, người có quyền quyết định mà không có một giáo hữu nào được chống đối. Như vậy, vở kịch đã đạt được kết quả khả quan phần đầu.
Nhưng, sẽ là hoàn hảo hơn nếu như khán giả không nhận ra những điều bất thường, không nhìn thấy bàn tay người đạo diễn tinh vi đằng sau hậu trường đang lèo lái vở kịch theo chiều hướng tiêu cực và không la ó phản đối.
Đặc biệt sự phản đối đó có nguy cơ làm cháy vở diễn các phần còn lại, mà phần kết mới là quan trọng cho toàn bộ chương trình.
Kịch bản và những diễn viên chính
Phái đoàn ngoại giao TT đến Việt Nam 2.2009 theo lời mời của Việt Nam
Ai cũng biết Giáo hội Việt Nam cho tới giờ này vẫn thuộc Miền Truyền Giáo. Vì thế, những vấn đề liên quan tới việc bổ nhiệm Giám mục vẫn thuộc Bộ Truyền giáo. Trong vụ việc Đức cha Kiệt phải rời khỏi chức vụ, để hợp pháp hóa chuyện đi ở của ngài, người ta đã đẩy vấn đề qua sang lãnh vực ngoại giao và Đức cha Giuse trở thành con cờ trong chính sách ngoại giao của Tòa Thánh. Trong đó, nhà cầm quyền Hà Nội yêu cầu đánh đổi đức cha Kiệt với việc thiết lập quan hệ ngoại giao với nhà cầm quyền Hà Nội.
Khởi đầu chiến dịch ngoại giao này là việc lần đầu tiên trong lịch sử, nhà cầm quyền Hà Nội đứng ra mời phái đoàn ngoại giao Tòa Thánh sang Việt Nam vào tháng 2/2009.
Các lần khác là do Vatican đề nghị. Cũng trong chuyến làm việc lần này, một nhân vật mới lần đầu tiên xuất hiện trong phái đoàn ngoại giao là Đức ông Cao Minh Dung – đặc trách vùng Đông Nam Á, người mà nhà cầm quyền Hà Nội tin tưởng vì đã có công trong vụ rước Thánh giá về Tòa Giám mục Hà Nội.
Nội dung của buổi làm việc không được công bố chính thức, bản tin TTXVN của nhà nước loan tin rằng: “Thứ trưởng Nguyễn Quốc Cường bày tỏ mong muốn Tòa thánh Vatican đóng góp tích cực vào đời sống Công giáo ở Việt Nam, tăng cường quan hệ đoàn kết giữa các tôn giáo và qua đó tới khối đoàn kết toàn dân ở Việt Nam, làm cho Giáo hội Công giáo Việt Nam gắn bó với dân tộc và đóng góp thiết thực vào công cuộc xây dựng đất nước”.
Nhưng theo thông tin nhận được, trong lần làm việc này, nhà cầm quyềnHà Nội đã lấy việc đưa Đức cha Giuse ra khỏi Hà Nội làm điều kiện cho việc thiết lập ngoại giao.
Những ngày ở Hà Nội trong chuyến về làm việc lần đầu tiên này, Đức Ông Cao Minh Dung luôn tìm cách lẩn tránh mọi người và tỏ vẻ hốt hoảng mỗi khi có người đề cập tới vấn đề cầu nguyện cho công lý và hòa bình.
Nguồn tin cũng cho biết cụ thể: Trong chuyến thăm Việt Nam này, phải đoàn Ngoại giao của Tòa Thánh không nghỉ ở Tòa TGMHN mà được nhà nước bố trí ở khách sạn. Đức ông Cao Minh Dung không thể về Huế, nhưng nhà nước đã cho xe vào quê đón họ hàng, anh chị em ra ở nhà khách chính phủ để tâm sự, hàn huyên thoải mái hơn.
Câu hỏi nhiều người ta đặt ra: Tại sao nhà nước ưu ái Đức ông này như thế?
Ngay sau khi kết thúc những ngày làm việc tại Hà Nội, phái đoàn Tòa Thánh đã tới thăm Lavang rồi tới Đà Lạt. Kể từ đây, việc đưa Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội và việc bổ nhiệm Đức cha Nhơn ra Hà Nội được thực hiện cách bài bản, với những kịch bản được soạn sẵn.
Đức ông Cao Minh Dung trong phái đoàn ngoại giao TT đến Việt Nam 2.2009
Đạo diễn cho vở kịch này là Đức ông Cao Minh Dung (chúng tôi sẽ có bài viết riêng về ngài) và các “diễn viên” trong nước gồm Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Đức cha Giuse Võ Đức Minh và Đức cha Phaolô Bùi Văn Đọc (ba giám mục gốc Giáo phận Đà Lạt) và một vài nhân vật khác mà người ta thường gọi là “Tam ca Áo tím”, nhưng thực chất phải nói là “Lục ca áo tím” thì mới đầy đủ.
Kể từ đây, một đường dây thỏa hiệp với nhà cầm quyền cộng sản nhằm đánh đổi Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt với việc thiết lập bang giao của Tòa Thánh với nhà cầm quyền cộng sản bắt đầu được các diễn viên và đạo diễn thực hiện cách hết sức tinh vi. Đức Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt trở thành nạn nhân và là con cờ trên bàn ngoại giao của Tòa Thánh.
Cần nhớ lại những phát biểu của phái đoàn ngoại giao những ngày còn ngụ tại Hà Nội. Trong cuộc gặp gỡ với các chủng sinh Chủng viện Hà Nội, Đức ông Parolin đã nói rõ Tòa Thánh mong muốn cải thiện mối quan hệ ngoại giao đã dậm chân tại chỗ trong suốt thời gian 20 năm kể từ lần đầu Đức Hồng y Etchegaray tới Việt Nam năm 1989.
Sự cải thiện ấy, trước tiên bằng việc cải thiện nhân sự. Đức ông Cao Minh Dung thay Đức ông Nguyễn Văn Phương – người đã làm thông dịch viên cho Tòa Thánh suốt 20 năm qua trong các chuyến công tác tại Việt Nam.
Trở lại vấn đề ngoại giao để đưa Đức cha Kiệt ra khỏi Hà Nội, một mặt, tại quốc nội, nhà cầm quyền cộng sản tìm mọi cách để o bế Đức cha Chủ tịch Nguyễn Văn Nhơn bằng việc cấp đất xây Trung tâm Mục vụ, bằng việc Thủ tướng lần thứ hai viếng thăm Đức cha Nhơn tại Tòa Giám mục Đà Lạt (ngày 18/8/2009) và dùng truyền thông công kích Đức cha Kiệt, các linh mục Thái Hà, Tam Tòa và những nơi đang nóng lên về những đòi hỏi công lý hòa bình.
Mặt khác, tại Ý, ngày 22/8/2009, Đại sứ Đặng Khánh Thoại đã có buổi làm việc với đại diện ngoại giao đoàn Vatican bàn về việc thiết lập quan hệ ngoại giao và tiếp tục chơi đòn “trở ngại lớn nhất” là sự hiện diện của Đức Cha Kiệt tại Hà Nội.
Với những bước ngoại giao đầu tiên này, kể cả những báo cáo không đúng sự thật về Đức cha Kiệt trong vụ Tòa Khâm sứ, dưới con mắt của Quốc vụ Khanh và ngoại giao đoàn, Đức cha Giuse khả kính, không còn là vị chứng nhân của công lý, nhưng là sự trở ngại cần loại bỏ trên con đường tiến tới thiết lập quan hệ ngoại giao và việc loại bỏ này được giao cho vị đặc trách vùng Đông Nam Á: “Đức ông Cao Minh Dung”.
Với tài cán và kinh nghiệm của một người từng trải trong lãnh vực ngoại giao tại nhiều đại diện Tòa Thánh ở nhiều nơi, cùng với tham vọng trở thành khâm sứ Tòa Thánh tại Việt Nam khi Tòa Thánh thiết lập quan hệ ngoại giao, và với những mối quan hệ sẵn có, Đức Ông Cao Minh Dung đã hoàn thành vai trò của mình để đưa Đức cha Kiệt ra khỏi Hà Nội.
Theo thông tin chúng tôi có được, hiện nay Đức ông Cao Minh Dung đã có đề án thành lập “Đại diện ngoại giao của Tòa Thánh cho Việt Nam” để giải quyết các vấn đề ngoại giao với VN có thể văn phòng đặt tại Singapore hoặc Philippin chứ chưa đặt tại Hà Nội. Đại diện Tòa Thánh cho Việt Nam sẽ do Đức ông Cao Minh Dung điều hành, phụ trách và đã lựa chọn một người thông hiểu nhiều ngoại ngữ để làm việc tại đó cũng một số người khác do Đức ông Cao Minh Dung lựa chọn.
Nếu điều này là hiện thực, Đức ông Cao minh Dung sẽ tiếp tục cùng với “dàn diễn viên áo tím”- với tham vọng lần đầu tiên trong lịch sử có công thiết lập quan hệ ngoại giao, cùng với chiếc mũ đỏ sẽ được ban phát khi hoàn thành nhiệm vụ, sẽ cùng nhau diễn nốt vở kịch gây nên những nỗi bi thương trong lòng người Công giáo Việt Nam trong suốt thời gian qua và chắc chắn sẽ còn để lại những hậu quả khôn lường cho Giáo hội Việt Nam.
Nữ Vương Công Lý
Kỳ tới: Những chi tiết của vở kịch bi hài

Thứ Sáu, 21 tháng 5, 2010

Thư ĐGM GP Đà Nẵng gửi Cộng Đồng Dân Chúa Giáo phận, cách riêng cùng anh chị em giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu

E-mailPrintPDF
Kính gửi Cộng Đồng Dân Chúa Giáo phận, cách riêng cùng Anh Chị Em Giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu,
Anh Chị Em thân mến!

Trong thời gian gần đây, chúng ta được nghe nhiều câu chuyện thương tâm diễn ra đó đây, những xô xát giữa dân chúng với lực lượng an ninh của chính quyền. Nước mắt và cả máu đã đổ ra ngay trong thời bình. Thật đau đớn, xót xa… Lần này, sự việc lại xảy ra ngay trên địa bàn Giáo phận Đà Nẵng của chúng ta, tại Giáo xứ Cồn Dầu, với hình ảnh làm đau lòng mọi người, trong cuộc cũng như ngoài cuộc. Lễ nghi an táng vốn rất thiêng liêng đối với người Việt Nam, thế mà quan tài của một bà cụ 93 tuổi trở thành đối tượng tranh chấp, xâu xé, hành hung, bắt bớ… Ai trong chúng ta cũng thổn thức và mủi lòng cho người chết cũng như cho người sống.

Trong 48 giờ qua, thông tin từ Giáo xứ Cồn Dầu chắc chắn đã lan rộng đến nhiều người bằng nhiều phương tiện khác nhau. Chúng tôi đã cố gắng phối kiểm thông tin khách quan từ nhiều phía, gặp gỡ chính quyền Thành phố, thăm viếng Giáo xứ Cồn Dầu, nhất là gia đình Cụ Bà Maria Tân mới qua đời, và với tâm tình mục tử, xin gửi đến Cộng Đoàn Dân Chúa Giáo phận, cách riêng cùng Anh chị em giáo dân Cồn Dầu và những người quan tâm bức thư này, như một thông tin và chia sẻ.

Tình hình tại Cồn Dầu vốn căng thẳng đặc biệt từ đầu năm đến nay, khi Thành phố quyết tâm thực hiện dự án Khu sinh thái Hòa Xuân, thuộc Quận Cẩm Lệ, TP Đà Nẵng, bên kia bờ sông Hàn về hướng Nam, ngăn đôi thành phố. Chính quyền Thành phố thu hồi ruộng đất, di dời và qui hoạch lại dân cư của 5 thôn thuần nông trong phường để thực hiện dự án này. Nhưng dự án đã gặp sự chống đối mạnh mẽ của đa số người dân thôn Cồn Dầu, một Giáo xứ công giáo gần như toàn tòng, không đồng thuận với chính sách giải tỏa đền bù, mà họ cho rằng làm đảo lộn cuộc sống vốn bình yên và chịu nhiều thiệt thòi mất mát. Cũng trong dự án này, chính quyền địa phương đã phát lệnh cấm không cho chôn xác tươi trong khu vực dự án, cấp đất nơi khác để di dời tất cả mọi nghĩa trang trong khu vực.

Câu chuyện thương tâm xảy ra trong dịp đám tang của Bà Maria Tân, 93 tuổi, là giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu. Bà Cụ qua đời vào sáng sớm ngày 01/5/2010 và đến sáng ngày 04/5/2010 thì được an táng. Từ bao đời nay, người giáo dân Giáo xứ Cồn Dầu khi qua đời, đều được an táng tại nghĩa địa riêng của Giáo xứ, được chăm chút rất công phu kỹ lưỡng, cách nhà thờ xứ khoảng 1.000 mét, cũng nằm trong khu vực dự án này. Đa số giáo dân Cồn Dầu quyết tâm bảo vệ nghĩa địa, và động viên gia đình cứ chôn xác bà cụ tại đây. Theo lời kể của Cha Quản xứ Emmanuel Nguyễn Tấn Lục, khi thấy không khí bất ổn và có thể gây xô xát căng thẳng, Ngài đã nhiều lần đề nghị gia đình và mọi người chọn phương án khác và nơi khác để an táng bà cụ. Ngài đề nghị, sau Thánh Lễ an táng, có thể đưa bà ra nghĩa trang “viếng tiên tổ” rồi đưa đi chôn nơi khác, cũng hợp tình hợp lý và thuận đường.

Sáng Thứ Ba, Cha Quản xứ dâng Thánh Lễ an táng cho Bà Cụ lúc 5g00 sáng tại Nhà thờ Cồn Dầu, rồi đi tĩnh tâm tại Tòa Giám mục. Ngài tin tưởng rằng, chính gia đình sẽ quyết định chôn cất bà cụ cách nào bảo đảm nhất, vì không ai muốn nguời thân của mình gặp rắc rối trong khi an táng, nhất là việc đào huyệt tại nghĩa trang Giáo xứ cũng không thể thực hiện được vì sự ngăn trở bằng mọi cách của chính quyền. Ngài an tâm vắng nhà và tin rằng mọi việc sẽ ổn thỏa. Tòa Giám mục cũng được Ngài báo cáo như thế, nên an tâm tổ chức ngày tĩnh tâm cho các linh mục.

Nhưng sự việc sau đó đã không diễn ra như mọi người tin tưởng. Sau Thánh Lễ, khi trên 500 giáo dân đã cùng gia đình đưa quan tài bà cụ ra nghĩa trang, ca kinh và hàng lối trật tự theo đúng lễ nghi tôn giáo, đã gặp ngay sự ngăn cản hùng hậu của các lực lượng an ninh Thành phố chực sẵn, không cho đoàn người và quan tài tiếp cận khu nghĩa trang. Tòa Giám mục hay tin, nhưng cũng được biết thêm rằng mọi việc diễn ra trong trật tự, nên vẫn tin rằng sau khi “viếng tổ tiên” trong chốc lát, dân chúng sẽ giải tán và gia đình đưa quan tài bà cụ đi chôn nơi khác, hoặc hỏa thiêu tại lò thiêu mới của Thành phố như đã được đề nghị. Nhưng mãi đến trưa, Ông Trưởng Ban Tôn giáo và Ông Phó Chủ tịch Mặt Trận Thành phố có đến thông tin cho Tòa Giám mục về tình trạng án binh kéo dài, nắng nôi và mệt mỏi, không ai còn nhẫn nại được nữa, dù dân chúng phần đông đã giải tán, nhưng còn một số người vẫn vây lấy quan tài và quyết tâm chôn bà cụ tại đây. Tòa Giám mục đã đề nghị phía chính quyền dù thế nào cũng phải tiếp tục nhẫn nại với dân chúng và khuyến cáo không được dùng vũ lực với người dân, có thể gây hậu quả nghiêm trọng.

Nhưng đến 13g30 chiều, mọi sự không còn kiểm soát được nữa, đôi bên “hỗn chiến”, khi lực lượng an ninh đặc nhiệm của Thành phố đã dùng vũ lực mạnh nhất để trấn áp dân chúng, chiếm lấy quan tài, đưa lên xe đem đi, và bố ráp đánh đập không nương tay tất cả những ai có mặt trong khu vực. Nhiều người bị giải lên xe chở đi. Số người bị bắt giữ lên tới 59 người. Vụ việc diễn ra chớp nhoáng chưa đầy một tiếng đồng hồ. Riêng gia đình bà cụ, đã tập trung đến khu hỏa thiêu ở xã Hòa Sơn, quận Hòa Vang, để làm các thủ tục hành chánh và nghi thức tôn giáo trước khi thiêu xác bà.

Ngay tối hôm ấy, Tòa Giám mục đã liên lạc điện thoại với Ông Chủ Tịch UBND Thành phố, phản đối chính quyền đã thiếu nhẫn nại và sử dụng bạo lực với dân chúng, và đề nghị trả những người dân bị bắt giữ về gia đình. Sáng hôm sau, chúng tôi đã gặp Ông Chủ Tịch HĐND kiêm Bí thư Thành phố trong khuôn khổ một buổi họp, cũng đã bày tỏ thái độ phản đối việc dùng bạo lực đối với người dân, và đề nghị trả những người bị bắt về gia đình của họ.

Buổi chiều, chúng tôi đã trực tiếp đến thăm Giáo xứ Cồn Dầu, lắng nghe ý kiến của Cha Quản xứ và một số người dân, viếng thăm gia đình bà cụ Maria Tân. Mọi người dường như đang run rấy, thổn thức, và cũng hối tiếc, nhất là gia đình, vì không nghe theo lời khuyên của Cha Quản xứ, đã để vụ việc quá đáng tiếc xảy ra. Họ cũng cho biết, những người bị bắt đang bị ngược đãi, xin Tòa Giám mục can thiệp cho họ về. Được biết, trong số những người bị bắt giữ, mới chỉ có một số ít trường hợp được trở về gia đình, và ngành an ninh đang tiếp tục lùng bắt thêm một số người mà qua phim ảnh, họ cho rằng đã có hành vi manh động “chống lại lực lượng an ninh đang thi hành nhiệm vụ”.

Sáng nay, Tòa Giám mục tiếp tục liên lạc với Chính quyền và đề nghị được đến thăm những người đang bị giam giữ. Chính quyền cho biết hầu hết đã về nhà trong đêm hôm qua, số còn lại đang làm việc, sẽ được trả về trong ngày hôm nay. Tin mới nhận được, số còn bị giam giữ là 20 người. Chúng tôi đang tiếp tục liên lạc để có thể thăm viếng họ khi được phép.

Chúng tôi đã đến kính viếng hài cốt, cầu kinh và thắp nhang cho Bà cụ Maria Tân. Nhìn hủ tro tàn bất động để trên bàn thờ cạnh di ảnh phúc hậu của bà, chúng tôi nghĩ đã đến lúc cần phải có một sự thay đổi thật sâu rộng trong xã hội Việt Nam chúng ta hôm nay, mới có thể cải thiện mối quan hệ giữa người với người, giữa người dân với chính quyền, giữa đạo và đời, tạo hướng đi vững chắc cho các thế hệ tương lai.

Qua biến cố này, cầu nguyện và suy gẫm nhiều, tôi xin gửi đến Cộng đoàn Dân Chúa Giáo phận Đà Nẵng, cách riêng giáo dân Cồn Dầu và những người thành tâm thiện chí một đôi tâm tình.

1. Trong cuộc đấu tranh cho công lý và công bằng xã hội, Anh Chị Em giáo dân đừng nghĩ rằng các mục tử không đứng về phía mình. Các Ngài có cách thế riêng do vị trí, ơn gọi, sứ vụ và đặc sủng của các Ngài. Người mục tử có lúc đi trước, có khi đi sau, thậm chí có những hoàn cảnh phải đi giữa đàn chiên, tùy sự an nguy của đàn chiên đến từ đâu. Hãy kính trọng và lắng nghe tiếng nói của các mục tử ! Hãy biết “tôn sư trọng đạo” đúng mức như bài học vỡ lòng của mọi người dân Việt.

2. Không được nhân danh tôn giáo để đấu tranh bạo động xảy ra dưới bất cứ hình thức nào, dù mục đích của cuộc đấu tranh là chính đáng. Đây không phải chỉ là những điều cấm kỵ đối với tôn giáo, mà còn là lời cảnh báo cho những ai mưu toan lạm dụng tôn giáo để giải quyết những tranh chấp hơn thua cho gia đình, phe nhóm hay đảng phái mình.

3. Riêng đối với người Công giáo, Chúa Giêsu là tấm gương sáng ngời và Tin Mừng của Ngài vẫn là đuốc sáng cho muôn thế hệ. Bất bạo động, nhập thế, ôn hòa, đối thoại là con đường cứu độ mà Chúa Giêsu đã chọn lựa và đã hoàn tất cách vinh quang. Chúa đã ra lệnh cho các tông đồ trước tình thế căng thẳng nhất tại Vườn Cây Dầu, khi người Do Thái xông vào bắt Ngài: “Hãy xỏ gươm vào vỏ. Ai dùng gươm, sẽ chết vì gươm” (Mt 26,52). Khi bị cật vấn về mối tương quan giữa đạo và đời, Ngài đã dạy các môn đệ: “ Của Xê-da hãy trả cho Xê-da, của Thiên Chúa, hãy trả cho Thiên Chúa” (Mt 22,21). Chúng tôi mời gọi nhà cầm quyền Việt Nam hôm nay, hãy cùng chúng tôi chiêm nghiệm những lời này.

4. Sứ mệnh của Giáo Hội là truyền giáo. “Hãy đi và làm cho muôn dân trở nên môn đệ Thầy” (Mt 28,19). Đây phải là tiêu chí hàng đầu mang tính quyết định cho mọi hành động của người Kitô hữu. Phải có lợi cho việc truyền giáo. Phải làm cho Tin Mừng Đức Kitô được rao giảng trong mọi hoàn cảnh thuận nghịch. Phải trả lại cho Giáo Hội gương mặt trong sáng phản ảnh gương mặt Đức Kitô, người mục tử nhân lành. Hãy làm cho người khác, dẫu khi nhìn chúng ta trong những hoàn cảnh thảm thương nhất, vẫn phải thốt lên: “Đúng người này là Con Thiên Chúa” (Mc 15,39b). Như thế, không phải chỉ là chuyện không bang giao hay bang giao sớm muộn giữa Nhà Nước Việt Nam với Tòa Thánh Vatican, nhưng là “Danh Cha Cả Sáng, Nước Cha Trị Đến”. Chưa ai thống kê, nhưng chắc chắn có hàng trăm đảng viên Cộng sản khắp nơi cho đến hôm nay, đã được rửa tội bằng nước hay bằng lửa trên chính quê hương này.

5. Và sau hết, “Hãy cầu nguyện luôn không ngừng” (1Tx 5,17). Đừng quên sức mạnh của lời cầu nguyện. Khi không cảm nhận được sức mạnh của lời cầu nguyện, chúng ta dễ dàng có khuynh hướng tìm sử dụng hoặc dựa vào những thế lực hay vũ lực, như những người không có niềm tin, không biết cầu nguyện. Lời cầu nguyện mà chúng ta không thể quên trong hoàn cảnh hôm nay, là khẩn thiết cầu xin “Chúa Thánh Thần hãy đến canh tân và đổi mới mặt đất này”.

Thưa Anh chị em,

Những tâm tình trên đây của chúng tôi để cùng Anh Chị Em hướng về phía trước, nhưng chúng ta không được phép dửng dưng với những thao thức và cả nỗi đau của Anh Chị Em Cồn Dầu trong những ngày này, nhất là những người bị bắt bớ, bị đánh đập, dù bất cứ vì lý do gì. Chúng ta yêu cầu chính quyền Thành phố trả tự do cho những người bị giam giữ vì liên quan đến biến cố. Tất cả chúng ta trong tình hiệp thông, cùng đồng cảm với những trăn trở của họ, đừng để nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm hồn và cuộc sống của họ, đừng để họ mất nhuệ khí tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân và gia đình họ trong tương lai.

Chúng ta cũng yêu cầu chính quyền Thành phố phải quan tâm xem xét những nguyện vọng chính đáng của người dân, nhất là những người nghèo, những người yếu đuối nhất trong xã hội. Giáo Hội luôn đồng hành với người nghèo, không phải chỉ qua một vài công tác nhân đạo từ thiện, nhưng là bảo vệ và tìm cách giúp cho đời sống của họ được thăng tiến.

Chúng ta có hối tiếc bao nhiêu thì biến cố cũng đã xảy ra. Chúng ta phải trả giá quá đắt. Nhưng đây cũng là bài học cho tất cả chúng ta và cả nhà cầm quyền, vì không có kẻ thắng người thua trong “cuộc chiến” này. Trong đại gia đình Dân tộc Việt Nam hôm nay, chỉ có cùng thua hay cùng thắng mà thôi. Chỉ có tình thương mới giải quyết được những bất đồng, và lòng nhân ái mới có thể lấp đầy những hố sâu chia rẽ.

Hướng về ngày Đại Hội Hành Hương kỷ niệm 125 năm Đức Mẹ Trà Kiệu vào cuối Tháng Hoa này, chúng ta cùng hiệp ý hiệp lòng cầu xin với Mẹ như lời kinh cầu Đức Bà chúng ta vẫn thường đọc: “Đức Mẹ Chỉ Bảo Đàng Lành – Xin Cầu Cho Chúng Con”.

Đà Nẵng, ngày 06 tháng 5 Năm Thánh 2010

+ Giuse Châu Ngọc Tri

Giám Mục Giáo phận Đà Nẵng
Hãy đọc bài viết này nhé... Hỡi nhà "Đại Hộ giáo" của Giáo Hội Việt Nam của thế kỷ 21

Vài thông tin và sự thật xung quanh lễ nhậm chức TGM Phó Hà Nội của Đức cha Nguyễn Văn Nhơn

Kính gửi quý Linh mục, Tu sĩ, Nhà báo, Người làm truyền thông, Những người nhiệt thành với Giáo hội, v.v,

Trước tình hình phức tạp tại Tòa Hà Nội và nhiều thông tin nhằm gây nhiễu loạn để công luận không còn có thể phân biệt thật giả, đúng sai...mà chỉ có thể oán hờn và chỉ trích; trước những biến cố mới xảy đến cho Giáo hội tại Việt Nam khiến nhiều người đặt dấu hỏi về sự hiệp thông, công lý trong Giáo hội và khiến đức tin, lòng mến của không ít tín hữu bị làm cho giảm sút nghiêm trọng; trước những viễn tượng tưởng chừng như u ám làm cho niềm hy vọng bị chao đảo, có lẽ một vài điều cần được nêu ra để nếu chưa biết thì quý vị có thể xem xét và đánh giá lại quan điểm của mình sao cho công tâm nhất.

Con viết bài này bằng chút ít suy nghĩ và thông tin, không hề dám mang tính dạy bảo quý vị. Vì quý vị là những bậc tiền bối của con và dạy dặn hơn rất nhiều về sự từng trải, kinh nghiệm. Email này con viết gửi riêng cho quý vị với tâm tư lạc quan, nhiều hy vọng nhưng bằng cách nhìn nhận thẳng thắn thực tế. Bài viết đề cập đến nhiều vấn đề biệt lập nhưng có đan lồng chặt chẽ với nhau tạo thành một bức tranh tổng thể nên khá dài, mong quý vị bớt chút thời gian đọc hết tất cả. Và đây cũng là một bài riêng tư những điều muốn nói chứ không phải là bài gửi để đăng.

Những người nhận được email này của con là những vị có liên hệ gần gũi với VietCatholic, những người làm công tác truyền thông, ký giả và những ai có sức ảnh hưởng ít nhiều tới dư luận hay cộng đồng.

Từ thời cận đại đến nay, truyền thông là công cụ có ảnh hưởng đến việc định hướng dư luận, nên quý vị làm truyền thông phải thực hành bác ái công việc của mình như Giáo huấn của Giáo hội: là loan truyền sự thật và góp phần định hướng xã hội, công luận đến những cái đúng, cái tốt; đừng dùng truyền thông để khuynh loát, lèo lái dư luận phục vụ cho ý đồ chính trị của riêng mình hay một nhóm người nào, tệ hơn nữa là dùng phương tiện hiện đại này để đánh phá, chỉ trích anh em mình cách không khoan nhượng. Làm như vậy, thay vì loan tải sự thật, lan rộng sự tiến bộ, truyền thông sẽ đi xa hơn trở thành một thế lực đen tối thao túng dư luận, khống chế tư tưởng, buộc người ta đi theo ý thức hệ hay quan điểm chính trị của mình. Điều đó dễ dàng nhìn thấy qua thực tại hơn 700 tờ báo "lề phải" tại Việt Nam cũng như hàng ngàn tờ báo không trái lề khác tại các nước có chính phủ độc tài.

Điểm chính

Bài này của con viết bao gồm 4 ý chính muốn nói:

- Vài thông tin để quý vị biết mà lượng định.
- Một vài vấn đề liên quan đến Nuvuongcongly.net và cảnh báo về trang mạng này.
- Hãy cân nhắc trong những bình luận và cách đưa tin của mình cho công luận.
- Đừng sầu khổ, bi quan nhưng hãy tin tưởng và hy vọng. Đừng đánh giá bình thường nhưng hãy bao quát.

Vài thông tin

- Ngày 07-05-2010: Đức cha Nguyễn Văn Nhơn (72 tuổi) ra Hà Nội nhậm chức TGM Phó quyền kế vị TGP Hà Nội thay cho Đức Tổng Kiệt chuẩn bị thôi sứ vụ này. Thời Đức cha Nhơn sẽ là thời kỳ Tổng Giám Mục chuyển tiếp vì sau khi lên làm TGM Hà Nội, Đức cha Nhơn sẽ giữ chức không quá lâu, khoảng 5 năm với sai số 2 năm, trước khi một vị khác trẻ trung hơn về làm TGM thủ đô. Đây có thể là một động thái thăm dò của Tòa Thánh. Nhiều người bất bình khi thấy một vị 72 thay một vị 58 và cho rằng đó là thỏa hiệp khi Đức Tổng Kiệt còn quá trẻ và dư sức làm việc tiếp. Nhưng nếu nhận định kỹ, đây rõ ràng là một tính toán của Vatican khi chọn một vị sắp về hưu làm người đứng đầu Giáo tỉnh Hà Nội. Đức cha Nhơn sẽ không làm lâu dài như người ta tưởng vì "tham quyền cố vị".

- Ngày 09-05-2010: Đức Tổng Kiệt rời Tòa TGM Hà Nội để lên đường đến TGM Xã Đoài của GP Vinh để một mặt chúc mừng Đức cha Cao Đình Thuyên nhân kỷ niệm 50 năm Linh mục của ngài, mặt khác để nói chuyện riêng với Đức cha Thuyên về việc ngài vắng mặt trong lễ nhậm chức của Đức TGM Phó Nguyễn Văn Nhơn 2 ngày trước đó (thực tế Đức cha Thuyên nhất quyết viện lý do bận công tác chuẩn bị lễ lạy để không ra Hà Nội dự lễ).

- Ngày 10-05-2010: Đức Tổng Kiệt cùng dâng lễ sáng với Đức cha Thuyên tại Dòng Mến Thánh Giá TGM Vinh. Sau đó, Đức Tổng Kiệt trở về thẳng TGM Hà Nội chứ không đi Đan viện Châu Sơn (Nho Quan, Ninh Bình) như nhiều người tưởng lầm.

- Đức Tổng Kiệt rời khỏi Việt Nam: Chiều tối ngày 12-05-2010, tại Nguyện đường Têrêsa của Tòa TGM Hà Nội, Đức TGM Phó Phêrô Nguyễn Văn Nhơn, Đức cha Giuse Đặng Đức Ngân, Đức cha Lôrensô Chu Văn Minh cùng một số cha tại Tòa TGM đã dành ít phút cầu nguyện cùng Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt trước khi tiễn ngài ra sân bay lên đường xuất ngoại. Đức Tổng đã trò chuyện, cười nói rất vui vẻ với các linh mục tại sân bay trước khi vào cửa on-board. Chuyến bay lúc 23h25p đêm ngày 12-05-2010 giờ Việt Nam đã cất cánh đưa Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt đi Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ để chữa bệnh (không phải đi Rôma). Cách đây 2 tuần Đức Tổng Kiệt có đến Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại số 07 Đường Láng Hạ để làm thủ tục xin visa vào Mỹ. Theo dự liệu, Tòa Thánh sẽ loan báo việc chấp nhận đơn xin từ chức vì lý do sức khỏe của Đức Tổng Kiệt sớm nhất có thể, đồng nghĩa quyền kế vị của Đức TGM Phó Hà Nội Phêrô Nguyễn Văn Nhơn sẽ có hiệu lực giáo luật. Đức Tổng Kiệt sẽ tiếp tục chữa trị bệnh tại Hoa Kỳ trong một thời gian để bình phục sức khỏe. Không lâu sau đó, Tòa Thánh sẽ bổ nhiệm Đức Tổng Kiệt giữ một chức vụ mới, một vị trí xứng đáng với Đức Tổng Kiệt can trường. (Con có được biết chức vụ sắp tới của Đức Tổng Kiệt, nhưng xin được không nói ra, kẻo lại thành Nuvuongcongly.net Vol. 2, như lo ngại của Đức Tổng trước lúc ra đi). Hơn nửa đêm ngày 12-05, rạng sáng ngày 13-05-2010, Văn Phòng TGM Hà Nội ra thông báo về việc Đức Tổng Kiệt lên đường chữa bệnh.

- Trong vòng tuần này, Tòa Thánh Vatican sẽ công bố việc chấp nhận đơn xin từ chức của Đức cha Phaolô Cao Đình Thuyên (83 tuổi) và công bố bổ nhiệm Linh mục Dòng Đaminh (Nguyễn Thái Hợp, OP) từ Sàigòn ra làm Giám mục Giáo phận Vinh thay Đức cha Thuyên. Đáng lẽ việc công bố này được trù liệu loan bởi Văn phòng Báo chí Tòa Thánh cùng lúc với công bố bổ nhiệm Đức cha Nhơn làm TGM Phó Hà Nội, nhưng vì lý do tế nhị khiến người ta có thể nghĩ rằng cùng một lúc Tòa Thánh thay cả 2 vị mục tử được lòng dân vì "yêu sách" của nhà cầm quyền Hà Nội nên việc công bố bổ nhiệm tân Giám mục Vinh được hoãn lại ít ngày. Việc Đức cha Thuyên nghỉ hưu và có tân Giám mục là một lẽ thường tình vì ngài từ lâu đã xin Tòa Thánh cho nghỉ hưu nhưng chưa được chấp thuận vì chưa chọn được nhân sự. Khi tin này chính thức loan ra, có lẽ một vài nhóm truyền thông sẽ lại dùng độc chiêu tung hỏa mù dư luận để cho rằng bổ nhiệm tân Giám mục Vinh là nhằm thay thế vị Giám mục cao niên can trường, bên cạnh đó sẽ lại dùng lập luận là chẳng lẽ miền Bắc hết người hay sao mà Tòa Thánh đưa một người từ miền Nam ra làm Giám mục. Có lẽ nhóm đó sẽ lại dùng cụm từ "chứng nhân" "phải ra đi" để nói về những bổ nhiệm này và cho rằng đây là một sự "thỏa hiệp" với nhà cầm quyền? Thực sự, LM Phaolô Nguyễn Thái Hợp, OP là một người gốc Giáo phận Vinh, nên đưa ngài về Vinh làm Giám mục cũng là chuyện xưa nay thường thấy. Hơn nữa, một vị Giám mục đã 83 tuổi mà người ta lại còn bắt ngài phải làm cho đến trọn đời sao? Sự việc thường tình là vậy nhưng do trong hoàn cảnh hiện nay nên người ta có thể lợi dụng nó để nói những gì mình thích. Việc Đức cha Thuyên nghỉ hưu đích thực là theo mong ước bấy lâu nay của ngài, nghỉ ngơi để được thư thái viết lách. Mong quý vị lưu ý đừng sa lầy vào chuyện này kẻo trúng kế của một nhóm nào đó đang âm mưu làm trật hướng các loại tin tức nội bộ Giáo hội.

- Việc công bố tân Giám mục Giáo phận Đà Lạt cũng sẽ được loan đi trong ít ngày nữa. Theo dự trù, một vị Giám mục từ miền núi sơn cước phía Bắc sẽ về làm Giám mục miền núi phía Nam này. Bổ nhiệm có thể thay đổi tùy vào sự tham vấn với Giáo hội địa phương, khi đó linh mục Giám quản Đà Lạt sẽ chính thức lên làm Giám mục.

- Một loan báo khác nữa là tân Giáo phận thứ 27 của Giáo hội Việt Nam sẽ thành hình trong những ngày tới qua một Tự Sắc do Đức Thánh Cha Benedict XVI ký. Giáo phận mới sẽ mang tên Giáo phận Hà Tĩnh - Quảng Bình, tách ra từ GP Vinh, Giáo phận mới này sẽ gồm cả phần đất Đồng Hới, nơi diễn ra biến cố Tam Tòa. Một vị khác sẽ được đặt làm Giám mục chánh tòa tiên khởi của tân Giáo phận.

- Ngày 27-06-2010: Đức cha Nguyễn Văn Nhơn sẽ về Vatican nhận dây Pallium quyền Tổng Giám Mục trong một nghi lễ tại Đền Thờ Thánh Phêrô do Đức Giáo Hoàng chủ sự vào ngày 29-06-2010. Nếu có ngăn trở hay lý do khách quan khiến Đức cha Nhơn không thể về Rôma, dây Pallium sẽ được một vị Đặc sứ Tòa Thánh mang đến Hà Nội trao cho ngài trong một nghi lễ riêng; vị Đặc sứ Tòa Thánh đại diện Đức Thánh Cha sau đó sẽ đến tân GP Hà Tĩnh - Quảng Bình cử hành lễ công bố Tự Sắc chia giáo phận và bổ nhiệm Giám mục chánh tòa tiên khởi.

Sự thật xung quanh lễ nhậm chức của Đức TGM Phó Phêrô Nguyễn Văn Nhơn

Có lẽ đa phần công chúng không có cơ hội đến trực tiếp Hà Nội để tham dự lễ nhậm chức của Đức cha Nhơn mà chỉ biết và đánh giá tình hình thông qua hình ảnh, vài đoạn video ngắn và một số bài viết lèo lái dư luận theo ý riêng của vài cá nhân ở một trang mạng mang tên Nuvuongcongly.net. Những tường thuật trên trang mạng đó không phản ánh toàn bộ sự thực diễn ra, nhưng chỉ là cái đúng bề ngoài được viết lại theo ý họ. Một điều không thể phủ nhận rằng đa phần thông tin trên trang mạng đó viết bởi ký giả J.B. Nguyễn Hữu Vinh tường thuật về lễ nhậm chức của Đức cha Nhơn ít nhất là đúng về mặt hình thức bên ngoài của sự kiện.

Cần phải phân biệt 4 nhóm người sau khi tham dự biến cố lễ nhậm chức đó: - Thứ nhất, nhóm người đã có sẵn cảm tính không ưa Đức cha Nhơn, căm phẫn HĐGM vì cho rằng HĐGM "thỏa hiệp" với nhà cầm quyền Hà Nội và yêu mến Đức Tổng Kiệt: nhóm này dự lễ với cái nhìn về thánh lễ của họ diễn ra hoàn toàn tiêu cực; - Thứ hai, nhóm người yêu mến Đức Tổng Kiệt và buồn vì ngài phải ra đi, vâng lời Tòa Thánh đã đặt Đức cha Nhơn làm chủ chăn họ nhưng trong tâm thực sự vẫn muốn ngài từ chức và Đức Tổng Kiệt ở lại. Nhóm này không quá khích về mặt tâm thức, cái nhìn về thánh lễ của họ diễn ra trong nhận xét khách quan hơn nhóm đầu; - Thứ ba, nhóm người tin tưởng vào tương lai, tin rằng mọi việc đều có lý của nó, đặt niềm hy vọng vào Chúa Thánh Thần và tham dự thánh lễ với cảm nhận mong chờ, cái nhìn về thánh lễ của họ là công tâm, độc lập hơn cả 2 nhóm trên vì không thiên về bên nào dù rất yêu mến Giáo hội; - Thứ tư, nhóm người quan sát độc lập như các ký giả báo nước ngoài, các mật vụ công an Hà Nội, những người không Công giáo nhưng quan tâm đến sự kiện liên quan đến Tòa Hà Nội. Nhóm này tham dự thánh lễ và ghi nhận lại các chi tiết theo đúng bản chất để tường trình hay kể lại qua các cách riêng của họ, tuy nhiên khi thuật lại họ có thể thêm nhận xét cá nhân và cần phải để ý để chọn lọc. Nhìn chung nhóm này có tường thuật khá đáng tin.

Như đã nêu bên trên, nếu không tham dự thánh lễ trực tiếp, khi nghe kể về diễn biến của lễ nhậm chức của Đức cha Nhơn, chúng ta cần nghe đủ tường thuật của cả 4 nhóm người. Nếu chỉ dựa vào lời kể của nhóm thứ nhất để đánh giá biến cố thì sẽ hoàn toàn bị ảnh hưởng từ sự tiêu cực vốn có của nhóm người đó khi thuật lại. Nhìn chung, nếu vừa được dự lễ, vừa được nghe các nhóm nhận xét riêng, ta sẽ có cái nhìn toàn diện.

Sau đây là một vài diễn biến gần như chưa được biết tới bởi những người không tham dự lễ. Những lời tường thuật của con được viết ra bên dưới hoàn toàn theo đúng sự thật và bản chất của nó vốn có lúc diễn ra, không có thiên lệch nào, tất cả những điều này được làm chứng bởi tất cả những ai khách quan khi tham dự lễ:

- Dự đoán trước được sẽ có cờ quạt, biểu ngữ, băng rôn, hô hào, v.v chống đối vị tân chức, ngày 29-04-2010, Văn phòng Tòa TGM HN ra thông cáo nhắc nhở giáo dân "không mang những gì không cần thiết cho thánh lễ và tránh mọi thái độ, cử chỉ, hay lời nói có thể ảnh hưởng đến bầu khí thánh thiêng của phụng vụ".

- Sau thông cáo vài ngày, một nhóm dưới sự chỉ đạo của một ký giả và vài vị tu sĩ đã nhanh chóng chuẩn bị các câu từ, tập hợp hình ảnh, nhân lực để cho in hàng loạt các băng rôn, biểu ngữ, cờ quạt, vòng đeo trên đầu, v.v. với nội dung ủng hộ Đức Tổng Kiệt và tỏ sự không hoan nghênh Đức cha Nhơn. Điều này có lẽ không đáng nói vì nó cho phép thể hiện chính kiến riêng của người ta muốn nói điều cần nói, nhưng thay vì thể hiện chính kiến, việc làm này hoàn toàn mang sắc thái khác trong thời điểm hiện tại.

- Ngày trước khi lễ nhậm chức diễn ra, công an các cấp từ Bộ Công An, Công An TP Hà Nội, Công an Quận Hoàn Kiếm, Công an Phường Hàng Trống...lần lượt đều cử người vào Tòa TGM Hà Nội xin làm..."trật tự cho buổi lễ" đề phòng xảy ra bạo loạn (biết trước là có chống đối). Tất cả đều bị từ chối.

- Sáng ngày lễ diễn ra 07-05-2010, Nhà thờ Lớn Hà Nội hoàn toàn trống vắng dù chỉ còn chưa đến một giờ nữa thì thánh lễ diễn ra. Trên cửa chính vào Nhà thờ chỉ trang hoàng 1 băng rôn duy nhất chào đón Đức tân TGM Phó. Hàng rào sắt được bố trí ở vài nơi phía trước quảng trường Nhà thờ để đảm bảo an ninh. Đâu đó xa xa bên ngoài là lực lượng an ninh mặc sắc phục lẫn thường phục đứng trộn lẫn để quan sát tình hình.

- Dần dần thì giáo dân xa gần cũng đổ về đông đúc chật kín Nhà thờ, bên ngoài không đông lắm. Các thầy đại chủng sinh đã vào vị trí vì được lệnh của Đức Tổng Kiệt là đứng án ngữ các vị trí xung quanh Nhà thờ và đảm bảo những biểu hiện chống đối phải được dỡ bỏ.

- Nhóm Thái Hà và Nhóm Sinh Viên Công Giáo Vinh (dưới sự bảo trợ của ký giả J.B. Nguyễn Hữu Vinh) bắt đầu thực hiện kế hoạch đã bàn từ trước là đi phân phát hình ảnh, băng rôn, biểu ngữ, cờ quạt, v.v. Một sinh viên của nhóm này khi tiếp cận với một người lớn tuổi đã nói: "Bác cầm cái này rồi giơ cao lên, hô to vô. Không làm là mất Đức Tổng theo tay bọn thân Cộng sản đó". Người được trao tấm ảnh lớn kèm theo biểu ngữ lật đật làm theo. Hai bạn trẻ khác cũng được nhóm sinh viên Công giáo Vinh trao biểu ngữ, băng rôn nhưng nhất quyết không cầm vì cho rằng điều đó thật quá khích. Hai bạn nữ trẻ nhóm Sinh viên Công giáo Bắc Ninh khác thì bật khóc vì buồn khi thấy nhóm Sinh viên Vinh thực hiện hành động ấy. Một vài bạn trẻ khác được nhóm này tiếp cận nói chuyện và nhờ phát hộ băng rôn, biểu ngữ nhưng bị từ chối vì họ không thấy hào hứng với việc làm đó.

- Sự thật về "biểu ngữ": Không giống như được ký giả J.B. Nguyễn Hữu Vinh và trang mạng Nuvuongcongly.net mô tả lại rằng việc mang băng rôn, biểu ngữ đến dự lễ là hành động tự phát của nhiều người bất mãn với HĐGM, ủng hộ Đức Tổng, yêu mến Giáo hội, v.v. Thực sự đây là một hành động có tính toán từ trước và rất chi ly của chỉ một nhóm người đến từ Thái Hà và nhóm Sinh viên Công giáo Vinh mà đứng đằng sau là ông J.B. Nguyễn Hữu Vinh và một vài tu sĩ, cá nhân khác. Nhiều người cầm biểu ngữ trong ngày lễ hôm đó chỉ do tình cờ được phát và do sợ mất Đức Tổng nên họ cầm và hò reo theo. Những băng rôn, biểu ngữ đó được nhóm Sinh viên Vinh mang đến trong các balô rất to, họ bàn kế hoạch rất cụ thể và phân công cho từng người. Và nếu tinh ý quan sát, người ta dễ dàng nhận ra tất cả các băng rôn biểu ngữ này dùng chung những câu nói giống nhau, hình ảnh giống nhau, kích cỡ, màu sắc giống nhau như khuôn đúc, v.v. Do bị sự ngăn cản của các thầy đại chủng sinh nên nhóm này khó có thể tiếp cận tất cả mọi hướng để phát. Một vị trong Tòa TGM Hà Nội vốn buồn rầu khi Đức Tổng Kiệt phải ra đi và mong muốn Đức cha Nhơn có thể đọc thư từ chức trong thánh lễ nhậm chức để giáo dân yên lòng, cũng phải nói về nhóm Sinh viên Vinh này khi thấy họ toan tính cho hành động "tự phát" rằng: "Nhìn mấy thằng sinh viên Vinh mà muốn lộn cả tiết, bực không chịu được. Trông chẳng ra làm sao cả."

- Đoàn rước đã chuẩn bị đâu vào đó thành 2 hàng dọc lối đi từ Tòa TGM ra Nhà thờ. Đội kèn trống nổi những bản nhạc rồn rã. Nhiều nhóm giáo dân chống đối đứng phía trước Nhà thờ nhưng chưa tỏ biểu hiện gì mạnh mẽ. Một vài vị của Tòa TGM HN ra quan sát tình hình và báo cáo vào bên trong, Đức Tổng Kiệt ra lệnh thay đổi đường đi, đoàn rước các Giám mục tiến vào Nhà thờ bằng cửa phụ bên hông thay vì theo lối chính bên ngoài như thường lệ, ngài muốn tránh những hành động chống đối dành cho vị Phó là Đức cha Nhơn, tránh làm cho Đức cha Nhơn cảm thấy khó xử và tránh những sự hò hét ủng hộ quá khích dành cho ngài của một nhóm người bên ngoài. Theo nhận định, nhóm này cũng hò hét inh ỏi, dường như "quá khích" không kém gì nhiều nhóm "quần chúng tự phát" do nhà cầm quyền Hà Nội tạo ra trong các dịp bách hại Giáo hội ở Đồng Chiêm, Tam Tòa, Thái Hà, Loan Lý, Cồn Dầu, Tòa Khâm Sứ, Bầu Sen, v.v.

- Phía trong Nhà thờ lúc này bắt đầu xì xào khi thấy đoàn đồng tế đi vào từ cửa hông. Bên ngoài, đoàn kèn trống không hay sự việc diễn ra vẫn tiến lên đều bước. Gần đến cửa Nhà thờ quay nhìn lại thì không thấy Đoàn Giám Mục đâu nên bối rối và vội vã chạy vào bên trong Nhà thờ qua cửa chính. Người dân hiếu kỳ nháo nhào xung quanh. Lúc đó, nhóm chụp hình của ký giả J.B. Nguyễn Hữu Vinh bắt đầu chia nhau ra săn ảnh để phục vụ việc đưa tin, nhiều phó nhòm của nhóm này cũng chạy vào Nhà thờ theo đoàn trống.

- Cửa chính Nhà thờ đóng lại ngay sát giờ lễ vì đoàn người ủng hộ Đức Tổng Kiệt dường như muốn tràn vào Nhà thờ để hét lớn các khẩu hiệu. Nhiều băng rôn, biểu ngữ của họ bị các thầy đại chủng sinh thu lại theo lệnh bề trên và chỉ cho ai không cầm biểu ngữ vào Nhà thờ, nếu không chịu bỏ thì phải đứng ngoài.

- Sau bài giảng lễ của Đức cha Nhơn, một thanh niên thường xuất hiện tại Nhà thờ Lớn và Nhà thờ Hàm Long cầm theo một bức ảnh Đức Tổng Kiệt khổ lớn có in chữ với nội dung ủng hộ ngài, đầu đeo băng rôn tiến vào khu vực sân Nhà thờ và đến gần cửa gian Cung Thánh thì bỏ tấm ảnh ra rồi hò hét lớn tiếng để thu hút sự chú ý. Vì đang trong giờ lễ nên các thầy chủng sinh đã can thiệp kéo anh này ra. Cùng lúc đó thì nhiều người từ đâu đến bày tỏ sự ủng hộ anh này và ngăn cản các thầy chủng sinh, họ lên tiếng ủng hộ anh kia rồi bắt đầu tranh cãi bằng những từ thô tục. Ông J.B. Nguyễn Hữu Vinh cũng xuất hiện ở đó và "nói chuyện lý lẽ" với các thầy. Tình hình có vẻ không hay nên các thầy đóng cửa sắt lối vào sân Nhà thờ, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Người ngoài cổng sắt mong muốn vào trong, còn ở trong thì anh thanh niên nằm đó ăn vạ. Một linh mục xuất hiện để can thiệp, mọi người bắt đầu tản dần ra.

- Lúc rước lễ, các thầy thu được rất nhiều băng rôn, hình ảnh...nhưng vẫn không thấm vào đâu vì nhóm Sinh viên Vinh mang đến nhiều balô băng rôn, biểu ngữ. Và họ lại phát. Cửa chính được mở ra để Linh mục Nguyễn Văn Lý ra cho bên ngoài chịu lễ, lúc gần xong thì nhóm bên ngoài cầm băng rôn, cờ quạt định tràn vào Nhà thờ hò hét, giương biểu ngữ, các thầy phải đóng cửa chính lại và Cha Lý cũng không vào được nên phải mang Mình Thánh Chúa đi vòng bãi xe qua cửa phụ mà vào. Các cửa cạnh cửa chính cũng bị đóng lại.

- Lúc lễ gần xong thì nhóm giáo dân cầm biểu ngữ nhanh chóng thay đổi vị trí từ tiền đình Nhà thờ sang bên hông Nhà thờ theo lối đi trở về TGM để "đón đầu" đoàn đồng tế. Họ đứng chen chúc từ cửa lên gian Cung Thánh đến dọc hai lối đi về phía Tòa Tổng và giơ cao biểu ngữ. Tiếng hô hoán, tiếng tranh cãi, hò hét, chống đối của giáo dân đối với các cha bắt đầu nổi lên. Các thầy chủng sinh xếp thành hàng nắm tay nhau để làm "hàng rào" che chắn đoàn đồng tế. Một người chụp hình độ 60 tuổi đi ngang qua, chen vào giữa các thầy và cười nói: "Nhìn các thầy giống Cảnh sát cơ động hôm ở Tòa án Hà Đông". Một số linh mục ra nói chuyện với giáo dân, bảo họ bình tĩnh, đừng quá khích và hãy trật tự, đừng làm thái quá khiến Đức Tổng cũng khó xử. Nhưng tất cả đều bị nhóm giáo dân này bác bỏ, thậm chí còn chửi lại các cha. Họ từ chối không nghe lời nữa, lúc này họ chỉ còn biết chống đối vì yêu mến không muốn mất Đức Tổng Kiệt, một số người chửi bậy và xúc phạm bất kỳ ai trong hàng giáo sĩ, trừ Đức Tổng kiệt, một thái độ mù quáng. Đức vâng lời và sự kính trọng của nhóm này đã mất ngày hôm đó. Một linh mục buồn rầu nói với giáo dân: "Chính chúng ta đang làm cho mất đoàn kết nội bộ, chính chúng ta đang chia rẽ nhau." Một số giáo dân xưng hô "mày - tao" và có hành động quá khích với các linh mục, các thầy chủng sinh, những người trong tổ bảo vệ.

- Biết tình hình không thể đi cửa nào khác ngoài cửa cạnh gian Cung Thánh, đoàn đồng tế quyết định tiến theo lối đó mà về. Khi các cha đầu tiên vừa xuất hiện ở cửa, giáo dân bắt đầu hò hét inh ỏi, một số thì kêu lớn: "Chúng con yêu mến Đức Tổng" - "Xin Đức Tổng ở lại với chúng con".

- Trước đó, hai bà lớn tuổi được chỉ thị của nhóm nào đó cầm sẵn hai khay trải khăn đỏ bên trên có 2 gói quà được gói cẩn thận. Khi đoàn rước tiến ra, chỉ có Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải, CSsR tay cầm máy chụp hình chụp liên tục. Đoàn đồng tế đi có chỗ rời rạc do bậc thềm ra khỏi Nhà thờ phía cửa gian Cung Thánh quá hẹp không thể đi thành hai hàng thẳng và do bị giáo dân vây tứ phía. Các Đức cha khác quan sát giáo dân hai bên đường khi đi ngang qua. Lúc Đức Tổng Kiệt và Đức cha Nhơn tiến ra thì tiếng reo hò như sấm rền, người ta la ó và phản đối Đức cha Nhơn, kẻ thì bày tỏ sự ủng hộ Đức Tổng. Vẻ mặt của cả 2 vị Tổng Giám Mục đều rất khó xử với đàn chiên có phần quá khích do lòng mến. Đức Tổng thấy buồn rầu và chỉ nhắm mắt đi thẳng bất chấp tiếng kêu la của những người ủng hộ hỏi tại sao ngài không ban phép lành cho họ. Có lẽ quý vị đều hiểu cho hoàn cảnh khó xử đó của Đức Tổng.

- Sự thật về "thỉnh nguyện thư 15.000 chữ ký": Khi Đức Tổng đi đến phía mình, hai bà kia bắt đầu lao ra nhưng bị cha Alf. Phạm Hùng (chánh văn phòng TGM) và các thầy, ban trật tự cản lại. Sau khi thứ được gói và để trên 2 khay vuông vắn do 2 phụ nữ lớn tuổi cầm được cho là "thỉnh nguyện thư" bị tịch thu bởi các vị trong Tòa TGM HN, các cha mới mở nó ra xem thực hư là gì. Thay vì trong đó chứa thỉnh nguyện thư hay bất kỳ dòng chữ thể hiện tình yêu mến nào đó đối với Đức Tổng thì lại là một panô to với dòng chữ nguyên văn như sau: "Nguyễn Văn Nhơn, Bùi Văn Đọc, Võ Đức Minh: BIẾN KHỎI TRÁI ĐẤT NÀY". Một vị tại Tòa TGM Hà Nội vốn không thích việc Đức cha Nhơn ra HN và cũng không muốn Đức Tổng đi khỏi HN khi xem biểu ngữ đó cũng phải thốt lên: "Mất dạy đến thế là cùng!". Người phụ nữ cầm "thỉnh nguyện thư" đó đến từ Giáo xứ Tân Độ.

- Đoàn rước đi nhanh dần lên để qua phần đất Tòa TGM. Ngay lập tức cánh cổng ngăn cách giữa Nhà thờ và TGM được đóng lại để cản nhóm giáo dân lao theo vào bên trong. Giáo dân tiến đến cánh cổng hò hét và hát hò. Họ hát bài "Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam" và "Con đường nào Chúa đã đi qua". Đoàn kèn trống cũng thổi lên để át đi tiếng kêu la, chửi bới và tiếng hát đó. Nhóm người này giương biểu ngữ áp sát cổng và bắt đầu có những người hét lên một cách quá khích:"Cứ hát tiếp đi." Họ bắt đầu hô khẩu hiệu rền vang. Một vài người quá khích hô hào lên: "Cứ ở đây cho đến bao giờ nó đi". Một người khác phụ họa: "Đuổi nó đi. Đuổi nó đi". ("Nó" ở đây là họ ám chỉ Đức TGM Phó Nguyễn Văn Nhơn). Nhiều câu đại loại như vậy lại cứ vang lên. Thật quá đau lòng!

- Sự thật về "đoàn người cầu nguyện": Theo tường thuật của ký giả Nguyễn Hữu Vinh thì có vẻ sự quá khích đó đã bị giảm xuống nhiều lần rất đáng kể, khi ông mô tả cảnh tượng trên là "Giáo dân cầu nguyện trước cổng Tòa TGM HN" thay cho sự thật là giáo dân vừa hát, vừa la ó, vừa quá khích bên cổng Tòa TGM HN.

- Sự thật về "Video phản ứng của giáo dân ngoài Nhà thờ Lớn Hà Nội": Cô gái trẻ trong bài phỏng vấn này trả lời rất hùng hổ và với chất giọng đanh đá bảo vệ Đức Tổng Kiệt, liên hệ việc đoàn đồng tế đi cửa hậu để vào Nhà thờ như là đoàn quan chức Cộng sản VN vẫn thường đi cửa hậu khi thăm viếng nước ngoài, và bày tỏ rằng "Chúng tôi trông chờ điều gì đây khi mà một người đến từ cửa sau, ra cửa sau?". Nếu xem, độc giả dường như cho rằng đó là một sự phản ứng do lòng yêu mến bộc phát và được tình cờ quay lại trong lễ nhậm chức sáng hôm đó?! Ít người biết cô gái trẻ là sinh viên bên nhóm Vinh và phỏng vấn này cũng đã được liệu trù sẽ diễn ra từ trước đó. Nét mặt cô gái tỏ vẻ hân hoan và không nhịn được vài lần cười mỉm khi trả lời phỏng vấn chứ không hề tỏ ra buồn rầu dù là một chút như lời cô gái nói.

- Sau khi sự việc diễn ra và buổi lễ kết thúc, ông J.B. Nguyễn Hữu Vinh bị một vị trong Tòa TGM Hà Nội chất vấn rằng: "Chú xem coi được không. Yêu mến Đức Tổng gì mà trong Nhà thờ đang văng vẳng lời cầu nguyện và lời của Đức Tổng giới thiệu thì bên ngoài thì chú phỏng vấn vớ vẩn, không lễ lạy gì, thì yêu mến cái gì? Yêu mến Giáo hội kiểu gì mà bên trong đang diễn ra Phụng vụ Bí tích cao trọng nhất của Giáo hội là Thánh Thể thì bên ngoài căng băng rôn rồi hò hét, la ó thì yêu mến cái kiểu gì? Người ngoài Công giáo xem được rồi họ sẽ nghĩ sao?" - Ông Nguyễn Hữu Vinh sau đó chỉ im lặng mà không trả lời.

Liệu một buổi lễ như vậy có đúng như ký giả J.B. Nguyễn Hữu Vinh viết là "một thánh lễ đúng tinh thần vâng phục" không?

Ký giả Nguyễn Hữu Vinh còn cho rằng việc đoàn đồng tế đi bằng cửa phụ là một "chuyện lạ". Quả thực đó là chuyện lạ không ai phủ nhận. Nhưng có lạ hay không và tại sao lại lạ thì rõ ràng nguyên nhân có lẽ ký giả Nguyễn Hữu Vinh biết rõ. Vì có sự chống đối tính toán trước của vài nhóm mà ông Nguyễn Hữu Vinh cũng tham gia từ đầu, có sự dương oai diễn võ tay cầm cờ quạt, miệng hò hét inh ỏi của nhóm này nên mới có "chuyện lạ" kia của đoàn đồng tế. Lạ mà chẳng lạ!

Nhìn chung, tường thuật về thánh lễ nhậm chức của Đức cha Nhơn của ký giả Nguyễn Hữu Vinh gần như đúng về mặt hình thức. Tuy nhiên, sự đúng đó đã bị giản lược nhiều lần về chiều kích quá khích của giáo dân. Người đọc tường thuật có thể tưởng tượng rằng giáo dân lúc đó vô cùng ôn hòa, còn các tu sĩ và giáo sĩ thì tránh né, sợ sệt điều gì đó. Trên thực tế điều đó không đúng hoàn toàn. Ngoài ra, chiều kích liên quan đến các vị mục tử thì lại bị đẩy lên cao trào so với thực tại lúc ấy. Chẳng hạn việc đi cửa hông là lẽ dĩ nhiên khi giáo dân làm hơi quá tay trong việc băng rôn, cờ quạt, hò hét, la ó, níu kéo thì lại bị cho rằng đó là một hành động né tránh của đoàn đồng tế. Công tâm mà nói, người ra lệnh đi cửa hông để "tránh" "đoàn người biểu tình" không phải là Đức cha Nhơn, kẻ bị họ công kích trong buổi lễ.

Theo đánh giá của một vị tại Tòa TGM Hà Nội: "Thánh lễ đã thành công đến 80%. Nhìn chung, bên trong rất nghiêm trang, sốt sắng; bên ngoài thì lộn xộn, bát nháo, suốt giờ lễ thì trang nghiêm nhưng trước và sau giờ lễ thì bên ngoài náo động."Cũng theo vị này nhận xét: "Cũng may là chưa xảy ra bạo loạn, nếu không thì trúng kế của Cộng sản rồi."

Trách nhiệm

Thưa quý vị, chúng ta ai ai cũng yêu mến Đức Tổng Kiệt và không muốn ngài phải ra đi. Ai ai cũng muốn HĐGM mạnh mẽ làm chứng cho sự thật chứ không muốn HĐGM im lặng hành xử riêng mà không cho giáo dân biết. Nhưng đừng vì thế mà tỏ ra bất mãn, thất vọng và mất hoàn toàn niềm hy vọng, coi đây là trang sử đau thương sẽ đóng lại mãi mãi tương lai của Giáo hội Việt Nam. Mong quý vị có cái nhìn tin tưởng, lạc quan và hy vọng vào tương lai tươi sáng, hãy dùng ngòi bút mà góp ý chân thành với HĐGM khi thấy một vài cá nhân trong hội đồng hành xử chưa phải chứ đừng chỉ trích không khoan nhượng. Hãy nhìn vào các biến cố với sự thật vốn có của nó, đừng nghe một chiều rồi vội vã phán đoán, nặng nề hơn là xét đoán và kết án, một phần việc chỉ thuộc về Thiên Chúa qua lịch sử và thời gian. Có nhiều sự việc bên trong của biến cố đang xảy ra cho Giáo hội VN mà chúng ta không hề biết, có những cách hành xử riêng tốt cho Giáo hội của các vị chủ chăn mà chúng ta chưa tỏ tường khiến mọi người chán nản, thất vọng. Có lẽ tất cả sự thất vọng đó là do thiếu sự công khai, cởi mở, chưa hoàn toàn lắng nghe chân thành, không thông tin đầy đủ từ những người có trách nhiệm trong HĐGM đã tạo ra sự phân hóa nội bộ và làm mất đi niềm tin tưởng lẫn nhau giữa chủ chăn và đoàn chiên. Một sự đau buồn tột độ cho Giáo hội VN thời hiện đại.

Cũng chính vì không có sự thông tin đầy đủ từ những người có trách nhiệm trong HĐGM nên người ta mới kéo nhau đi tìm thông tin từ những nguồn phi chính thống, đến nỗi đa số đều rơi vào cạm bẫy của những luồng thông tin bất định ấy.

Có lẽ mọi chuyện sẽ chẳng bi đát như vậy; lòng tin, sự nuối tiếc sẽ không cao trào như vậy; Giáo hội VN sẽ không đứng trước nguy cơ bị phân rẽ, suy yếu như vậy; các vị chủ chăn sẽ không bị kết án, chỉ trích nặng nề như vậy...nếu như HĐGM không bày tỏ thái độ im lặng hay thiếu lập trường vững mạnh một cách chặt chẽ trước những bất công và sự chà đạp trắng trợn tôn giáo, nhân quyền của con cái mình. Làm cho giờ đây, chính con cái trong Giáo hội đang đánh phá Giáo hội. Haynói như Đức Thánh Cha Benedict XVI lúc trả lời phỏng vấn các ký giả đang khi ngài trên máy bay đến tông du Bồ Đào Nha hôm 11-05-2010 rằng: "Cuộc bách hại lớn nhất chống lại Giáo hội không đến từ các kẻ thù của Giáo hội ở bên ngoài mà là ở bên trong. Cuộc bách hại thực sự khủng khiếp."

Nhiều người, thay vì chỉ trích chế độ đã tạo ra sự bất công, mưu ma chước quỷ thì lại hướng mũi dùi về anh em mình, cũng là những nạn nhân của chế độ, để tấn kích. Quả vậy, sự hướng sai đối tượng để đánh này là làm cho hàng ngũ mình bị suy yếu, còn kẻ thù thì được dịp khoái chí cười hả hê vì không cần ra tay cũng chiến thắng, khiến chúng lại đắc chí và tiếp tục lộng quyền.

Trong mọi biến cố, xin hãy lạc quan và hy vọng! Con xin kể một câu chuyện ngắn sau đây:

Một người bán giày được công ty cử sang châu Phi. Ông ta ở đó được hai tuần lễ và viết thư về công ty nói rằng: "Xin hãy đem tôi về nhà. Ở đây ai cũng đi chân đất, không có ai mang giày hết, làm sao tôi bán gì được". Công ty liền đưa ông về và gửi sang đó một người bán giày khác, và chỉ sau một vài ngày, ông ta cũng viết thư về: "Hãy gửi thêm giày sang đây, càng nhiều càng tốt, vì ở đây không có ai mang giày cả!"

Vâng, cũng cùng một hoàn cảnh, một thực tại, một cơ hội, một biến cố, nhưng có người lại không nhìn thấy và đã vội vàng kết luận bi thảm, mất hy vọng, bỏ qua cơ hội vàng. Tất cả đều tùy theo cách mà chúng ta nhìn sự vật xung quanh mình. Nói như Marie Curling: "Người lạc quan trông thấy cơ hội trong mỗi tai họa. Kẻ bi quan thấy tai họa trong mỗi cơ hội."

Bài giảng của Đức cha Nguyễn Văn Nhơn - Hành trang của người tôi tớ

Trong thánh lễ nhậm chức TGM Phó Hà Nội của mình, Đức cha Nhơn biết rằng nếu giải thích cho biến cố hiện đang xảy ra bằng một cách đơn thuần thì người ta sẽ khó lòng chấp nhận, thế nên ngài đã mượn lời của Sách Công Vụ Tông Đồ và Tin Mừng Thánh Gioan để diễn tả tâm trạng của ngài trước biến cố đang diễn ra. Đó là một cách nói khéo léo của Đức cha Nhơn khi ngài đi ngược dòng thời gian trở về thời Giáo hội sơ khai, nhưng nhiều người thì cảm thấy thất vọng vì cho rằng ngài né tránh hiện tại. Chung quy cũng tại cách nhìn và hướng nhìn của mỗi người.

Sách Công Vụ Tông Đồ hôm đó diễn tả về một Giáo hội thời sơ khai đang trong giai đoạn khó khăn, căng thẳng, tranh cãi trước một vấn đề là có nên cắt bì hay không cho những người gốc dân ngoại trở lại đạo. Thực tế, đó là cuộc khủng hoảng trầm trọng đe dọa đến sự hiệp nhất của Hội Thánh, nhưng đàng khác có thể nói là một cơ may để Giáo Hội minh định rõ hơn niềm tin của mình, ngay cả với Do Thái Giáo. Dưới sự thúc đẩy của Thánh Thần, Hội Thánh thời bấy giờ đã mạnh dạn công bố: Ơn cứu độ hệ tại ở niềm tin vào Đức Kitô chứ không hệ tại ở việc cắt bì hay không cắt bì. Và để thông truyền sứ điệp Tin Mừng đó mà các Tông Đồ, các kỳ mục cùng với toàn thể Hội Thánh lúc bấy giờ đã quyết định chọn Phaolô và Barnaba, Giuđa và Xila đi Antiokia. (x. Bài giảng của Đức cha Nguyễn Văn Nhơn, Hà Nội, 07-05-2010). Liên hệ rõ ràng, đây chính là điều mà Đức cha Nhơn muốn nói về những sự việc diễn ra xung quanh Tòa Hà Nội và khủng hoảng trong Giáo hội VN hiện nay.

Tiếp đó, Tin Mừng cho chúng ta thấy Phaolô và Barnaba được giới thiệu không phải bằng một danh hiệu hay điều gì khác hơn là "những người đã cống hiến cuộc đời vì Danh Đức Giêsu", hay như Thánh Phaolô nói trong thư gửi các giáo đoàn sau này rằng ông tự hào về danh hiệu "tôi tớ của Đức Kitô" của mình, đó là được biết Đức Kitô, được phục vụ cho Đức Kitô, và quan trọng nhất là cùng chịu nỗi đau đớn và khổ đau mà Đức Kitô đã phải chịu khi bị con cái thế gian đóng đinh. Và cũng như Đức cha Nguyễn Văn Nhơn đã chia sẻ, thì: "Thật vậy, các Tông Đồ như Phêrô, như Phaolô là những người hiểu rõ hơn ai hết sự bất xứng của mình, và cũng nhờ kinh nghiệm về sự bất xứng đó mà các Ngài thấm thía thế nào là Tình Yêu của Thiên Chúa, thế nào là niềm hạnh phúc được trở nên bạn hữu của Chúa và đâu là sứ mạng mà Chúa muốn họ thực hiện". (x. Bài giảng của Đức cha Nguyễn Văn Nhơn, Hà Nội, 07-05-2010)

Diễn từ của Đức cha Nguyễn Chí Linh - Bài học "biện phân"


Ai ai cũng đều cho rằng diễn từ của Đức cha Linh là chính xác, thực tế và rất hay, xoáy đúng trọng tâm vấn đề, tỏ ra công bằng và hiểu biết. Gần như mọi ý chính trong bài diễn từ của Đức cha Linh đều đã được mổ xẻ, trừ một điểm:

- Một trong những ý chính quan trọng nhất của ngài trong diễn từ là đoạn: "Chắc chắn là ai trong chúng ta cũng đều muốn sự tốt đẹp cho Giáo Hội. Nhưng nếu vì yêu mến Giáo Hội mà chúng ta loại trừ nhau thì không còn gì mâu thuẫn bằng."(x. Diễn từ chúc mừng của Đức cha Nguyễn Chí Linh, Hà Nội, 07-05-2010). Đức cha nói câu đó như là thông điệp để gửi đến những người đang tích cực chỉ trích hàng giáo sĩ, lên án HĐGM bằng những lời đanh thép, liên kết HĐGM như những kẻ tệ hại, xấu xa nhất. Đó cũng là lời mà Đức cha Linh muốn gửi đến một nhóm truyền thông đang hoạt động hăng say để loan truyền điều vừa kể. Nhóm này một mặt vừa loan truyền về điều bên ngoài là sự yêu mến Giáo hội và bày tỏ sự kính phục sâu sắc với Đức Tổng Kiệt, nhưng những hành động thể hiện ra thì khiến con cái Giáo hội gặp chia rẽ lớn như chúng ta đang thấy. Người ta đang cố tình dùng những thông tin đơn thuần là thông tin để hướng độc giả đến sự liên tưởng đằng sau sự việc ấy là một "âm mưu" to lớn nào đó nhằm thỏa hiệp với nhà cầm quyền Hà Nội?!

Một vài điểm đáng chú ý khác trong bài diễn từ của Đức cha Linh như nhiều người đã nói là diễn từ của Đức cha Linh thẳng thắn đi vào chính đề liền chỉ sau mấy câu mở đầu mang tính nghi thức: "Không thể phủ nhận được rằng việc bổ nhiệm này đã gây ra một số tranh cãi trong những ngày vừa qua. Có người bi quan cho đó là sai lầm của Toà Thánh Vatican, là dấu hiệu của một Hội đồng Giám mục Việt Nam đang bị phân hoá, bị khuynh loát, thậm chí là một trang sử buồn cho Giáo Hội Việt Nam và cách riêng, cho Tổng giáo phận Hà Nội."

Và Đức cha Linh đã tỏ ra rất công bằng và đầy hiểu biết khi nói: "...Mọi thành phần Dân Chúa đã có cơ hội nói lên nguyện vọng của mình một cách chân thành, đồng thời cũng có kinh nghiệm sâu sắc hơn về vai trò và sứ mệnh của các phương tiện truyền thông thời hiện đại. Kỷ niệm 50 năm thành lập, Hàng Giáo phẩm Việt Nam bước vào một giai đoạn mới qua đó, các bậc chủ chăn được lắng nghe tiếng nói cộng đồng Dân Chúa cách phong phú và cụ thể hơn, đồng thời cũng học được bài học biện phân cách bình tĩnh hơn đối với những thông tin mỗi lúc một đa dạng, đa chiều và phức tạp hơn."

Và Đức cha Linh cho rằng: "…Dù khác biệt, thậm chí có khi là đối lập, nhưng tất cả mọi quan điểm đều có một mẫu số chung là lòng yêu mến Giáo Hội. Suy nghĩ và cách biểu hiện khác nhau, nhưng lòng yêu mến vẫn là một". Qua câu nói trên của Đức cha, tuy là một lời mang tính ngoại giao, ngài phân biệt rõ ràng giữa 2 nhóm người: - Một bên là những người bày tỏ sự buồn rầu sâu sắc, tuy có chỉ trích nhưng tựu chung cũng vì lòng yêu mến Giáo hội - Một bên là những người lợi dụng lòng yêu mến Giáo hội của nhiều người thuộc nhóm vừa kể qua việc dùng những lập luận lèo lái khiến cho người ta vì yêu mến mà dẫn đến mù quáng, thậm chí quá khích để đi đến kết án và không còn hiệp thông với nhau, nhằm phục vụ lợi ích chính trị của riêng nhóm thứ hai.

Bài diễn văn của Đức cha Linh đầy ý nghĩa và mang lại cảm giác bình an cho nhiều tâm hồn đang chao đảo, tất nhiên không thể mang lại điều đó cho tất cả, nhưng chi ít thì cũng thể hiện cho thấy hàng giáo phẩm hiểu rõ tâm tư, ý nguyện của giáo dân và vẫn đang làm việc vì lợi ích của Giáo hội, mặc dù bề ngoài có vẻ như là điều trái ngược (?).

Cuối cùng, Đức cha Linh khẳng định như để củng cố thêm cho ý nói rằng một số người xin đừng tiếp tục gây chia rẽ: "...Tất cả những ai có thiện chí đối với quê hương dân tộc Việt Nam, trong cũng như ngoài Giáo Hội, đều phải xây dựng và vun vén tình đoàn kết anh em một nhà và đại đồng xã hội."

Sự can thiệp - Vatican có hiểu Việt Nam không?

Qua suy đoán, thực tế các giới chức tại Vatican có thể hiểu về Việt Nam nhiều hơn người ta tưởng (nhờ sự tìm hiểu riêng biệt, qua tham khảo và phân tích, liên hệ thực tế phần nào với các quốc gia Cộng sản khác như Ba Lan, Trung Quốc, v.v.), nhưng để đạt đến độ thấu hiểu và hiểu sâu sắc thì chưa. Còn nếu nói như một số nhận định rằng "Vatican chẳng hiểu gì về VN cả" hoặc "Do VN là nước nhỏ, dân Công giáo ít, nên Vatican không quan tâm" thì không đúng. Đa phần các quyết sách của Tòa Thánh liên quan đến VN đều nhờ sự tham vấn từ phía các giáo sĩ người VN. Phải thừa nhận rằng những bước đi gần đây xảy ra trong Giáo hội Việt Nam là có sự sắp đặt khéo léo và tính toán từ Vatican, cụ thể là qua sự trung gian của Đức ông Cao Minh Dung, đặc trách sự vụ ngoại giao miền Đông Nam Á tại Phủ Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, và một vài vị cao cấp trong HĐGM VN.

Đã nhen nhúm dư luận lo sợ Vatican do không nắm rõ tâm tư tình cảm của người dân Việt, không am hiểu tình hình phức tạp tại VN cũng như địa chính trị đặc biệt (có phần khác so với các nước Cộng sản khác) tại quốc gia này nên dễ dàng có những quyết định sai lầm do tham vấn từ phía những giáo sĩ người Việt bị xem là "tay sai" cho Cộng sản (hay Cộng sản đã cài được người vào Vatican)?! Người ta lo sợ Đức ông Phanxicô Cao Minh Dung sẽ "một tay che trời" và thao túng cả Giáo triều về những biến cố tại VN dưới sự hỗ trợ từ một "dàn đồng ca" ăn ý khác được gọi là "Tam Ca Ba Con Mèo", hay: Tam Ca Áo Đỏ, Tam Ca Áo Tím, tức ám chỉ một vài Giám mục cao cấp có quyền hành trong HĐGM VN.

Việc Vatican không hiểu rõ Việt Nam lắm có thể là thật. Nhưng còn lo sợ về sự thao túng Giáo triều của một vài giáo sĩ người Việt thì sao? Có lẽ lo sợ đó là đến từ hiểu biết về sự tinh quái của chế độ hiện nay ở VN và ý thức hệ sau những năm chịu sống dưới chế độ với chứng kiến quá nhiều điều, quá nhiều bất công, v.v dẫn đến những liên hệ, suy đoán thái quá dựa vào phân tích bề ngoài. Thực tế không hẳn như vậy, nhưng chỉ là mối lo triền miên của dư luận. Ngoài những vị đã nêu, khi một vấn đề nào đó liên quan đến Giáo hội VN được quyết định, chắc chắn Tòa Thánh sẽ tham khảo thêm chính các đương sự, các giáo sĩ người VN khác có kinh nghiệm và phục vụ tại Giáo triều, v.v. Đức ông Barnabê Nguyễn Văn Phương, Vụ trưởng Vụ Truyền Giáo thuộc Bộ Truyền Giảng Tin Mừng cho Các Dân Tộc, người hàng chục năm làm việc về quan hệ quốc tế miền Á Châu và tiếp xúc ngoại giao hàng chục lần với chính phủ, Giáo hội VN là một đối tượng không thể bỏ qua khi cần tham khảo. Đức ông Phương có tiếng nói trọng lượng về vấn đề VN tại Vatican. Quan trọng hơn, do Việt Nam là một nước thuộc miền truyền giáo, nên những quyết định về VN hầu hết được đặt dưới quyền tài phán của Thánh Bộ Truyền Giáo, nơi Đức ông Phương làm việc, hơn là thuộc quyền tài phán của Phủ Quốc Vụ Khanh và Bộ Ngoại Giao Tòa Thánh. Không biết có hay không điều này, nhưng có lẽ nhiều Đức ông và Linh mục người Việt đang làm việc tại Tòa Thánh sẽ có ít nhiều tác động về nhận thức đến các tham khảo, quyết định của Tòa Thánh về VN bằng cách "đánh tiếng" đến các giới chức khi có biến.

Một người khác nữa có thể có can thiệp đối với tình hình VN là Đức TGM Phêrô Nguyễn Văn Tốt, Sứ Thần Tòa Thánh tại Costa Rica, người nhiều năm phục vụ trong ngành ngoại giao Tòa Thánh. Vấn đề là có ai tác động lên Đức Tổng Nguyễn Văn Tốt hay chính Đức TGM Nguyễn Văn Tốt có tự mình dùng ảnh hưởng ít nhiều của mình, và với tư cách người Việt Nam, để tác động lên Vatican về các vấn đề VN hay không? Sứ mệnh của Đức TGM Nguyễn Văn Tốt hiện nay là làm Sứ Thần tại Costa Rica và chăm lo cho các liên hệ giữa Giáo Hội Mẹ và Giáo hội địa phương của đất nước "Bờ Biển Giàu Có", nhưng vì Giáo hội là hoàn vũ (universal) nên Đức Tổng Phêrô Nguyễn Văn Tốt hoàn toàn có quyền bày tỏ tâm tư, chính kiến, tham vấn của mình cho Vatican về VN. Cách riêng, do những liên hệ đặc biệt trên cương vị Sứ Thần là phải báo cáo trực tiếp tình hình về Costa Rica lên Đức Thánh Cha, nên có thể nói Đức TGM Nguyễn Văn Tốt là người VN hiện nay gần gũi với Đức Giáo Hoàng hơn ai hết.

Trở lại vấn đề dư luận lo ngại về những giáo sĩ người Việt có ảnh hưởng trên các vấn đề VN có thể bị "lũng đoạn" để từ đó đưa ra các tham vấn sai trái đối với những vị có quyền tài phán như Đức Giáo Hoàng, các vị Hồng y Bộ trưởng, v.v. Lo ngại này là đáng quan tâm nếu nó xảy ra, nhưng thực tế hoàn toàn không có cơ sở nào để kết luận như vậy ngoài các suy đoán hay nghe được từ "tin hành lang", mà những "tin hành lang" đó xuất phát từ đâu thì không ai rõ vì người ta khi nói về loại tin này chỉ thường đề cập là do "một vị giấu tên cung cấp" hoặc "nghe đâu", "nghe nói". Theo báo chí chính thống, những nguồn như thế là không đáng tin cậy, có thể được tung ra từ bất cứ phía nào để đánh lạc hướng hay nhận chìm dư luận trong cơn bão hoài nghi.

Đức Tổng nói về nhóm Nuvuongcongly.net và WHĐ

Trong những lần nói chuyện riêng với các người thân tín của mình, Đức Tổng Kiệt nói về trang Nuvuongcongly.net rằng: "Cái trang đó là vớ vẩn và không thể tin được", "nếu trang đó của đích danh Dòng Chúa Cứu Thế kia hay có sự tham gia của một số cha trong DCCT thì các cha đó vớ vẩn hoặc có khi làm nội gián cho Cộng sản phá vỡ sự hiệp thông", nơi đó "chỉ toàn chửi bới", và "vạch áo cho người xem lưng", "thật không thể hiểu nổi".

Nhiều vị ở TGM Hà Nội nghĩ rằng nếu trang mạng Nuvuongcongly.net mà nghe ngóng biết được tin Đức cha Cao Đình Thuyên sắp nghỉ hưu chắc hẳn sẽ loan tin để đưa dư luận đi đến một suy nghĩ rằng một vị chứng nhân cho công lý bị buộc phải ra đi để nhường chỗ cho những ông "đỏ" "thỏa hiệp" với nhà cầm quyền Hà Nội?! Dù sự thực không đúng như vậy, nhưng người không am hiểu có vẻ như sẽ dễ dàng trao lòng tin của mình cho những loại tin định hướng đó. Một sự thật hiển nhiên là Đức cha Thuyên đã muốn nghỉ hưu từ lâu nhưng do chưa tìm được người thay thế nên ngài vẫn phải tiếp tục tại vị cho tới hôm nay.

Nói về VietCatholic, một thân tín của Đức Tổng thuật lại: "VietCatholic dạo này "hiền" quá. Nhưng như vậy mới giữ được uy tín". Nghĩa là: Cứ gióng lên tiếng nói khách quan của sự thật nếu cần, hãy mang đến góp ý chân thành và bày tỏ niềm hy vọng, nhưng đừng hùa theo làn sóng chỉ trích, kết án anh em mình.

Nói về Website của HĐGM: "Học HĐGM, im lặng nhiều khi cũng hay, nhiều khi không. WHĐ cũng có nhiều bài có vấn đề làm mất uy tín. Nếu đã coi Nuvuongcongly.net là trang lá cải thì đừng lên tiếng nêu đích danh nó trong bài 'Sự kiện, thông tin và những góc nhìn'.", nhất là bài "Lên tiếng hay không lên tiếng" trong vụ Đồng Chiêm.

Khi được hỏi về tình hình hiện tại, những người trong cuộc cho hay: "Việc Đức cha Phó ra thì ngoài này hoang mang, dân chúng thì buồn. Mặc dù chuyện này đã được Đức Tổng nói trước từ lâu, nhưng khi tin chính thức được công bố thì cũng hụt hẫng vô cùng. Con người cả mà, mình buồn thôi! Nhưng mọi sự thì đã có Chúa liệu."

Bày tỏ quan điểm về bài phỏng vấn Đức Tổng Kiệt dành cho WHĐ hôm 22-04-2010, cũng vị trên nói: "Bài phỏng vấn ấy nhiều chỗ mang tính ngoại giao. Chứ không lẽ khi hỏi chuyện đó, ngài lại bảo không. Cho nên Đức Tổng trả lời nhẹ nhàng hơn bằng ngôn ngữ ngoại giao. Dĩ nhiên có người này người kia, người ưa kẻ ít đồng tình. Nhưng nói chung mọi sự không quá tệ, và đặc biệt không tầm bậy như được loan trên cái trang Nữ Vương Công Lý. Chỉ đơn giản là bề ngoài thì không vui khi đón nhận, nhưng mọi thứ đều có lý do riêng cả. Còn cái sự ám chỉ về truyền thông độc hại trong bài phỏng vấn đó là Đức Tổng muốn nói đến trang Nữ Vương Công Lý nhưng ngài tế nhị không nêu danh nó ra trực tiếp, bóng gió vậy thôi."

"Cầm đèn chạy trước ôtô"

Như đã có lần nói, người ta dễ dàng trao niềm tin của mình cho một ai đó nếu người đó làm cho họ có cảm giác được thỏa mãn. Cảm giác ấy chính là được thỏa mãn "cơn khát tin tức" của họ, một cơn khát được khai thác triệt để nhằm phục vụ mưu cầu chính trị. "Cơn khát tin tức" ấy lại như càng được nung nấu mãnh liệt hơn khi trang mạng Nuvuongcongly.net liên tục trong những chi tiết chưa sáng tỏ mà cứ nói rằng "sự việc này diễn ra thế nào, chúng tôi sẽ trình bày cụ thể khi có dịp thuận tiện", dù rằng thấy dịp ấy là dịp nào. Điều quan trọng là những lời đó của trang mạng ấy làm cho người ta tin là họ có bằng chứng(?), nên lần sau sẽ trình bày(?), dù không thấy trình bày. Khi nói về những vấn đề có sức ảnh hưởng lớn, trang mạng này thường che lấp một phần như vậy, chỉ diễn giải những gì họ muốn, phần sự thực đằng sau thì họ bỏ đi.

Việc Nuvuongcongly.net liên tục đưa tin trước khi Tòa Thánh công bố các bổ nhiệm là để tạo điểm số trong dư luận, nhằm khai thác triệt để tâm lý "tôi nắm trước" trong công chúng. Trang mạng ấy có được nguồn tin có lẽ cũng do khai thác từ một vài Giám mục cao niên và từ một số Linh mục, v.v. Thậm chí Đức Tổng Kiệt còn mạnh miệng khi cho rằng chính nhà cầm quyền Cộng sản cung cấp những bản tin đó cho trang mạng này nhằm đánh phá Giáo hội triệt để khi loan tin trước kèm theo các bình luận định hướng người đọc nhằm tạo dư luận gây bất mãn, chống đối cao độ với HĐGM và Vatican, gây sự mất hiệp thông từ dưới lên trên. Đánh như vậy mới đau và mạnh!

Cùng chia sẻ quan điểm đó, Đức ông Phêrô Nguyễn Văn Tài, Giám đốc Veritas Radio, cho rằng: "Rất mong những người hoạt động trong truyền thông đừng gây chia rẽ trong Giáo hội Chúa, và xin những anh em chống lại việc bổ nhiệm Đức cha Nhơn làm TGM Phó HN đừng lên tiếng áp đặt giải pháp và cái nhìn của riêng họ cho các Đức cha, cho HĐGM VN và cho cả Tòa Thánh. Đây là lần đầu tiên trong suốt thời gian từ 1975 đến nay, sự hiệp thông trong Giáo hội Chúa tại VN bị đánh vỡ tan nát do chính những người con của Giáo hội. Những kẻ thù ghét Giáo hội đã khôn khéo "xì ra tin này tin nọ" để lèo lái từ trong bóng tối, làm cho Giáo hội bị chia rẽ. Chính mình cầm roi đánh mình. Thế mới đau! Các chủ chăn bị gán cho hình ảnh tiêu cực, hèn nhát, ham quyền, hám danh, v.v. Chúng ta hãy cầu nguyện xin Chúa Thánh Thần soi sáng và ban ơn can đảm cho quý Đức cha, nhất là cho Đức cha Nhơn, để ngài kiên vững cho đến cùng."

Linh mục G.B Têrêsa Phạm Quốc Hưng, CSsR, Tổng Linh Hướng Phụ tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế VN Hải Ngoại cũng chia sẻ cùng quan điểm đó và kể một câu chuyện tương tự tình hình hiện nay sau đây: "Chiều ngày 25-04-1996, Linh mục John Payne, OSA - một linh mục gốc Mỹ châu ở Washington, D.C - thuyết trình trước hội nghị về đề tài "Tôi muốn gì từ sách báo tôn giáo cho mục vụ của tôi?". Với chủ đề "Thay đổi", linh mục John Payne chê trách Giáo hội và cho rằng Giáo hội phải thay đổi Giáo huấn của mình để thỏa mãn các đòi hỏi của con người trong thế giới hôm nay, để khỏi mất tín hữu. Vị linh mục này kêu gọi báo chí Công giáo phải lên tiếng cho "những người không có tiếng nói". Đó là những người đang chống lại lập trường của Hội Thánh về vấn đề phong chức linh mục cho phụ nữ, ngừa thai nhân tạo, an tử và đồng tính luyến ái."

"Tôi ngỡ ngàng khi ban tổ chức đã mời một người có đầu óc bất mãn và chống đối Giáo huấn Hội Thánh như thế làm thuyết trình viên. Cả hội nghị im lặng sau bài thuyết trình thật hùng hồn nhưng đầy lầm lạc của linh mục John Payne. Tôi cảm thấy như bị thúc bách phải lên tiếng phản đối vị linh mục lệch lạc này, phải bênh vực Giáo huấn Giáo hội, dù tôi cảm thấy hết sức ngại ngùng sợ hãi. Trong lúc phát biểu, tôi lập lại lời của Đức ông James Turro, Giáo sư Kinh Thánh của tôi trước đây, vẫn thường nói: "Tôi nhìn vào Giáo hội trong quá khứ với sự tự hào, trong hiện tại với lòng mến yêu, và trong tương lai với niềm hy vọng." (I look at the Church, in the past with pride, in the present with love, and in the future with hope). Tôi thấy rõ rằng chính tôi, chính các anh em linh mục, tu sĩ của tôi, và tất cả những tín hữu của Chúa Kitô phải thay đổi đời sống cho phù hợp với các nguyên tắc Phúc Âm, để có thể dùng chính đời sống cố gắng yêu thương của mình làm chứng cho Tin Mừng; chứ không phải đòi hỏi Tin Mừng của Chúa Kitô và Giáo huấn tinh tuyền của Giáo hội phải đổi thay."

Cảnh giác sự hợp thức hóa tin đồn

Quý vị có lẽ không ngạc nhiên lắm vì dưới chế độ Cộng sản, một tin đồn không có cơ sở có thể đi thành một vòng sau đó quay trở lại và thành một "tin thật" để phục vụ cho việc tuyên truyền.

Chẳng hạn như tin về "sự rò rỉ" thông tin từ các nhà báo "lề phải" (news leaked via state media journalists) về sự kiện trong cuộc họp giao ban báo chí sáng thứ ba hàng tuần, ngày 06-04-2010, các báo chí được chỉ đạo không đưa tin Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt sẽ bị thuyên chuyển và coi như "đó là chuyện nội bộ của chúng nó". Đó quả thực là một chiêu "xì tin" tinh vi. Từ thông tin "bị rò rỉ" mà không có bất kỳ nguồn nào để kiểm chứng đó được đăng trên Nuvuongcongly.net, các ký giả của VietCatholic sử dụng nó để viết lại bằng tiếng Anh và đăng trong một bài trên website AsiaNews hôm 28-04-2010. Sau khi biết tin đó đã có đăng trên AsiaNews, một số người đằng sau trang Nuvuongcongly.net viết bài tiếp và cho rằng chính AsiaNews đã xác nhận tin đó là có thật (Xác nhận chỗ nào, từ ai? Thực tế chỉ là đăng lại từ Nuvuongcongly.net). Đó là cách hợp thức hóa tin đồn của trang mạng này.

Gần đây hơn, tin đồn "bị rò rỉ" lại được tung ra rằng các quan chức Hà Nội cuối tuần này sẽ mở đại tiệc ăn mừng chiến thắng vì đã bứng được Đức Tổng Kiệt đi khỏi thủ đô. Bài xã luận trên VietCatholic cũng đề cập tới điều này sau đó. Ký giả của VietCatholic tiếp tục sử dụng "tin rò rỉ" đó để viết lại bằng tiếng Anh và đăng trên một bài tại AsiaNews hôm 11-05-2010. Một vài trang mạng khác ở hải ngoại đang bắt đầu sử dụng nguồn thông tin "do AsiaNews xác nhận là có thật" ấy để tiếp tục công kích trong các bài viết của họ.

Dưới đây là vòng tuần hoàn của hình thức hợp thức hóa tin đồn vừa kể trên:

Tin đồn do Nuvuongcongly.net tung ra không có nguồn gốc kiểm chứng => được một vài ký giả của VietCatholic dịch sang tiếng Anh và các thứ tiếng khác rồi đăng lại trên Thông tấn xã AsiaNews => Những nhóm người liên quan đến Nuvuongcongly.net lại dùng ngược lại những tin đồn được tung ra bởi họ đã đăng trên AsiaNews để nói lại với dư luận không am tường rằng: "Chính AsiaNews, một thông tấn xã Công giáo có uy tín quốc tế, đã xác nhận tin này trên bài đăng ở website của họ là có thật" => Từ 1 tin đồn không có cơ sở, đã biến thành 1 "tin thật" để phục vụ việc tuyên truyền cho chính người tung tin giả ban đầu.

Không biết VietCatholic có nguồn nào khác kiểm chứng hay không mà lại viết tin bằng tiếng Anh cho AsiaNews? Để rồi từ đó VietCatholic vô tình trở thành một công cụ trung gian cho Nuvuongcongly.net lợi dụng?

Đức Tổng Kiệt - Một quân cờ trên "Bàn Cờ Mầu Nhiệm"

Chắc chắn Đức Tổng Kiệt sẽ mãi đi vào lịch sử Giáo hội và dân tộc Việt Nam như là một chứng nhân can trường cho Đức tin và Sự thật, cho Công lý và Nhân quyền. Dù ngài không còn làm TGM Hà Nội, phải đi xa và không ở VN, nhưng tinh thần của ngài vẫn luôn cháy sáng và được vun đắp trong tâm hồn nhiều con tim có chung một nhịp đập. Là người Công giáo, hãy tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, tín thác rằng Chúa chịu chết để được Phục Sinh vinh hiển. Hay như truyền thuyết về loài chim Phượng Hoàng chết đi và sống lại từ đống tro tàn.

Qua biến cố, dù có nhiều sắc thái khác nhau, cũng cho ta thấy sự trưởng thành của người giáo dân Hà Nội nói riêng, giáo dân Việt Nam nói chung. Cũng là lời cảnh tỉnh cho bất cứ vị chủ chăn nào: Ông nào "đỏ" thì cẩn thận! Ông nào ham quyền không vì lợi ích của Giáo hội thì cẩn thận! Ông nào không có tinh thần hiệp thông thì cẩn thận!

Qua biến cố, ta cũng cần tỉnh thức trước âm mưu phá hoại và gây chia rẽ từ phía kẻ thù. Đừng vì lòng yêu mến cá nhân một vị lãnh đạo, yêu mến Giáo hội cách mù quáng mà dễ dàng tin theo những âm mưu được che đậy bề ngoài bằng chính những biểu hiện cũng tưởng như yêu mến đó, nhưng thực chất là gây phân hóa nội bộ và góp phần tấn công Giáo hội từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới qua những chỉ trích, kết án lẫn nhau. Chung quy lại, đại đa số giáo dân đều yêu mến Giáo hội, chỉ có một bộ phận đáng lên án đó là một nhóm người đã lợi dụng công vụ truyền thông và lợi dụng lòng yêu mến của anh em mình để đả phá Giáo hội không thương tiếc, nhưng lại "cho rằng" đó là điều tốt (?).

Chắc chắn Đức Tổng là một "quân cở" trên "Bàn Cờ Mầu Nhiệm" của Thiên Chúa. Chúa chỉ dùng Đức Tổng Kiệt một thời gian để đạt được "thiên cơ" của Ngài. Giờ đây ở Hà Nội có lẽ Đức Tổng Kiệt đã hết sứ mệnh cao cả đó và lên đường chuẩn bị lãnh nhận nhiệm sở mới. Chúng ta đừng thêm đau buồn và bi quan, nhưng hãy hy vọng vì chính Đức Kitô là Niềm Hy Vọng của chúng ta (Christ Our Hope).

Lòng tin

Nhiều người vốn coi Đức Tổng Kiệt là thần tượng không thể thay thế của họ, là một Giêsu thời hiện đại, gần đây cũng bày tỏ không tin Đức Tổng kiệt khi ngài lên tiếng về một số vấn đề mà không theo ý họ. Họ cho rằng đó là do Đức Tổng Kiệt bị áp lực nên mới phải nói thế. Thực sự nguy hiểm khi giờ đây ngay cả tiếng nói của vị chủ chăn họ đang ra sức bảo vệ cũng không được lắng nghe! Người ta dường như chẳng còn nghe ai nữa, chỉ muốn xem những loại tin "đi trước thời đại" và gióng lên tiếng nói của mình thay vì lắng nghe.

Một thực tại khác nữa là, hiện nay không chỉ nhiều giáo dân mất lòng tin nơi Tòa Thánh, nhưng nhiều Linh mục, Tu sĩ do am tường hơn phần đông người ta về đường lối làm việc của Giáo hội và cách thức hoạt động trần thế của Giáo hội thông qua cơ cấu nhân sự của mình, nên dùng những phán đoán mang tính cảm quan dựa trên hiểu biết sẵn có để lên tiếng bày tỏ sự hoài nghi về Giáo hội và nền ngoại giao của Vatican. Vẫn biết Vatican vẫn có thể phạm sai lầm, nhưng dựa vào những điều mình chưa hiểu thấu tường tận để kết luận Vatican đang phạm sai lầm lớn thì quả là tai hại. Tệ hơn thế nữa, Linh mục là người được tuyển chọn để thay mặt Giám mục địa phương và trong sự liên kết với các Giám mục giúp giữ vững lòng tin cho giáo dân thì nay qua các biến cố xung quanh Tòa Hà Nội, mà chính họ cũng chưa hiểu rõ mọi sự bên trong, đã vội lên tiếng gieo rắc sự hoang mang, nghi kị thêm cho đoàn chiên về đức tin khi liên tục đặt câu hỏi và tự trả lời rằng: Chẳng có Chúa nào bây giờ giúp được hết, con người đã thao túng tất cả và cần phải hành động chứ cầu nguyện chẳng được ích gì. Nếu nói hy vọng, cầu nguyện và đặt niềm tin tưởng vào Thiên Chúa thì các vị Linh mục, Tu sĩ này cho rằng điều đó là không thực tế: Phải hành động chứ đừng nói và cầu nguyện! Nếu đặt chút niềm tin nào đó vào HĐGM thì có thể bị coi là hão huyền! Thậm chí, nhiều Linh mục, Tu sĩ còn đặt nghi vấn về sự soi dẫn của Chúa Thánh Thần.

Thực sự đau buồn khi phải chứng kiến cảnh như thế! Ngay cả vũ khí thiêng liêng nhất là lời cầu nguyện thì nay cũng bị chính các vị mang thừa tác vụ tư tế, ngôn sứ, vương đế bảo là không thực tế. Khi ôn hòa thì họ bảo phải vùng lên đấu tranh để có thể "thanh tẩy" Giáo hội. Khi đặt niềm hy vọng vào Đức Kitô, Đấng làm chủ tương lai và vũ trụ, thì bị cho là đang ảo tưởng. Khi tin tưởng mọi sự đều có bàn tay quan phòng của Chúa và đặt lòng tin vào sự thấu suốt của Thánh Thần thì bị cho là quy phạm sách vở, v.v. Vậy đó, giờ đây, ngay cả Thiên Chúa họ cũng chẳng tin nữa!

Dấu chấm đen - Trang sử buồn hay chỉ là một nốt trầm trên khung nhạc?

Truyện kể, một vị giáo sư bước vào giảng đường. Ông lấy một tờ giấy trắng lớn và dùng bút lông chấm một chấm tròn nhỏ ngay chính giữa tờ giấy đó. Đoạn, giơ cao tờ giấy cho tất cả các sinh viên cùng xem, ông hỏi: Các em thấy gì?

Cả giảng đường lao xao những tiếng nói rằng họ nhìn thấy cái chấm tròn đen đen. Vị giáo sư hỏi mọi người xem có thấy gì khác nữa không? Tất cả các sinh viên đều bối rối bởi họ đâu có thấy gì khác. Sau một lát, vị giáo sư từ tốn nói: Tất cả các em đều nhìn thấy chấm tròn đen nhưng lại không nhìn thấy tờ giấy trắng!

Thực vậy, cuộc sống đầy những chuỗi sự kiện hạnh phúc và đau thương. Thế nhưng nhiều người chỉ chăm chú vào những dấu chấm đen đau khổ, thất vọng, mất niềm tin mà không thấy gì về tờ giấy trắng lớn hơn. Để sống vui tươi hơn, chúng ta phải nhìn khách quan hơn, phải cảm nhận được cả tờ giấy trắng và chấm đen mà cuộc đời đem lại.

* * *

Không còn vùng miền, chẳng phải Sàigòn, không là Hà Nội,

Việt Nam, 03:37 a.m, ngày 13-05-2010,

Kỷ niệm 93 năm lần đầu tiên Đức Mẹ hiện ra tại Đồi Cova da Iria, làng Fátima, nước Bồ Đào Nha,


Peter Nguyễn Minh Trung